Quán Thơ Hư Vô 209


ao dai viet nam

QUẤN TÓC

Quấn vào nhau thật chặt
Cho sát một vòng tay
Tiếng còi tàu man dại
Cắt đứt ngang hình hài.

Nụ hôn vừa chớm ngọt
Giọt lệ chưa kịp tròn
Em cúi đầu quay mặt
Bỏ lại tôi dọc đường.

Chân vướng đêm người lạ
Phố xá còn xanh xao
Em bước qua mê lộ
Đâu có chỗ tôi vào.

Muốn níu áo em lại
Bàn tay chưa đủ dài
Vuốt cho đầy nước mắt
Trong lần thấy em say.

Một tình yêu không đáy
Giữa trái tim vô bờ
Nợ nần nhau tiền kiếp
Để mãi biết cuồng mơ.

Em đi còn bỏ lại
Sợi tóc dài lẻ loi
Tôi lần mò mê muội
Quấn cho giáp một đời…

Hư Vô

MƯA NẮNG ƠI

ngẩn ngơ những vệt nắng buồn
trèo lên mái ngói nằm ườn ra phơi
chông chênh ngày bước nhịp rời
chỉ e khoảnh khắc nói lời từ ly

em bên miền đó buồn gì
mà mưa suốt một mùa si mê dài
nhành hoa buộc lại thiên tai
là giông bão – đã tàn phai góc trời

thangtram

KHOẢNH KHẮC CHUYỂN MÙA

Nghe gió chuyển mùa, bối rối một vòng tay
Chỉ thấy heo may tràn qua miền nhớ
Ngóng phương ấy nghẹn từng nhịp thở
Ráng chiều rơi, người có biết tôi chờ.

Trút lá rồi bàng đầu phố ngẩn ngơ
Tiếc hạ, mong xuân những tuần xanh bóng
Trong lạnh đông vẫn thấy lòng rát bỏng
Giăng kín trời vời vợi nhớ mong.

Biết tìm đâu một mảnh trăng trong
Để soi lối người về kẻo ngút ngàn mây gió
Mưa đừng rơi làm lấm đường trơn ngõ
Hồn thơ ơi! Để ngỏ đón người.

Gió heo may nhắc đã tháng mười
Khoảnh khắc chuyển mùa, trống vòng tay bối rối
Thời gian trôi, sao quãng đường vắng lối
Người cứ xa biền biệt! Tôi chờ.

Đoàn Văn Nghiêu

BIỆT KHÚC

Dòng sông nào trôi qua giấc ngủ của tôi
Chỉ hòn sỏi, hòn sỏi thôi, lắng lại
Đã vượt nghìn thác ghềnh bờ bãi
Theo lộ trình đường bay kỳ vĩ
Nối hai cực địa cầu bao thế hệ chim di

Năm tháng, mùa màng thoạt đến thoạt đi
Mà dáng chiếc lá rơi thuyết minh giùm tôi vậy
Phút xa cành chẳng mảy may hờn tủi
Đã uống no mưa nguồn, từng hân hoan gió nổi
Và âm thanh tiếp đất khẽ khàng
Nốt dạo đầu bản giao hưởng mùa sau

Những mắt môi ghé lòng tôi lưu mấy vệt đau
Duy tình yêu của người, của người thôi, êm ái
Tôi hãnh diện hằng được lần nếm trải
Vui sướng đến tê mê, vất vả tưởng tột cùng
Cả ích kỷ tục tằn cả thần thánh khoan dung
Với huyền diệu thi ca bằng hoang đàng xác thịt

Không là khoảnh khắc hững hờ qua quýt
Hòn sỏi tròn, chiếc lá úa, và em
Dường quá xa mà gần gủi hằng đêm
Đến thường trú trong giấc mơ ngắn ngủi
Để mai vắng đừng quay đầu tiếc nuối
Dấu chân của mình, tôi tự xóa, rồi đi.

Đào Công Điện

TRONG ĐÊM TÔI BẬT CHÁY

ôi những ngón tay ứa mềm da thịt
tôi vuốt tôi nghe đêm rất nồng nàn
cơn-xác-thân hun hút muộn màng
hồn sắp sáng nơi chân đời vỡ rạn

trôi về đâu cho hết những vội vàng
tôi thả tay khoảng trời chật chội
ước mơ thoát bay
mang sứ điệp linh hồn tôi xa mãi
nỗi yêu nào còn níu lại?

ánh sáng khôn cùng nơi ấy nỗi đau chung
tôi vẫn yêu trên tháng ngày vỡ vụn
hàn gắn mình bằng nước mắt
tôi sát trùng vết thương trong bật lửa nụ cười

tôi bật tôi cháy đêm nay
ôi xác thân nóng mềm hơn sáp nến

Hà Duy Phương

CHIỀU TRÊN SÔNG CÁI KHẾ

Nắng vàng rải xuống mặt sông
Bờ xưa nước đã xuôi dòng từ lâu
Về đây ngồi ngắm chân cầu
Bao mùa bão lũ một màu rêu phong.

Còn nghe sóng vỗ trong lòng
Ven sông hoa rụng mênh mông nặng sầu
Ngày xưa em bước qua cầu
Ngẩn ngơ mây trắng bạc đầu nhớ mong.

Bao năm con nước lớn ròng
Mưa trên sông lạnh bềnh bồng hồn quê
Chiều ơi! Chờ bước ai về
Nhớ người thuở ấy tóc thề còn bay?

Nguyễn An Bình

ĐẤT ĐẢO

đảo đứng gọi bóng cây vì rộng lượng
hãy giữ nhau đừng xô xuống đáy sầu
tách rời nhau xin cứ lặng xa nhau
đừng đan mối cắt chia thành muôn khoảnh

đất không dám làm ánh trăng sóng sánh
thì nỡ nào ngăn nổi gió mưa ngâu
hãy tin đi đảo còn có hồn sâu
người cũng vậy cũng có sầu đang giấu

đâu có phải vì đời quên yêu dấu
mà quên đi nhân bản lúc làm người
chữ nghĩa che đâu phải giết chết tươi
con tim nóng hơn đời từ khi có

người hát đi đem tiếng theo cơn gió
đừng lạnh lùng vì tình chết đêm qua
không khác gì đây đó vẫn còn xa
đâu cuốn lại muôn trùng trong khoảnh khắc

đã nằm yên đảo buồn không còn nhắc
buổi tinh minh khi tình bước xuống đời
trong buổi sáng và khi sương còn mới
một lần người lên ngự bóng thiên khôi

Phù Phiếm

PHÙ SA TÌNH ĐẦY

như là đã bị bùa mê
ra, dào, sớm, tối ủ ê mơ màng
mần sao cho bớt nhớ nàng
tương tư tiếng nói dịu dàng của ai!

ba kỳ: Bắc, dới Trung, Nam
giọng Hậu Giang ngọt miền Nam thiệt thà
anh mơ dòng tóc mượt mà
em chia gối mộng đêm ngà ngát hương

sao em yếu día lạ thường
anh hiền như sãi quét dườn chùa thôi
mần sao em sợ bồi hồi,
hay tim em cũng nẩy chồi dấn dương!

trời thì lúc nắng, lúc sương
anh cũng có lúc ươn ươn, gàn gàn
dở hơi anh bổng làm tàng
bây giờ mượn khúc Hoài Lang làm lành

đàn cò, dọng cổ, đàn tranh
ngân nga anh hát tình anh thiệt lòng
miên man thương, nhớ, ngóng trông
tần ngần anh nói… nói.. dòng.. nói quanh

nè em, đừng bước đi nhanh
có dìa… bới đợi… cho anh dìa cùng
đường đời hai đứa đi chung
tình mình hai đứa thuỷ chung trọn đời!

Niệm Nhiên

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2016, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. ****** Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: