Giận Nhau, Truyện ngắn Đỗ Phương Khanh


me-ban-giay-thieu-tri-21hinhbiatruoc2

(Chân dung và tác phẩm của Đỗ Phương Khanh)

Đỗ Phương Khanh

Hằng quả quyết đứng dậy:
– Thôi, lần này thì nhất định đi tắm đây. Muộn rồi còn gì. Anh Nhân hẹn sáu giờ về. Bây giờ năm giờ. Tắm xong sửa soạn thì vừa. Ngồi với cô cứ cả ngày cũng không hết truyện.
Kim cười:
– Ừ, mà có nói chuyện với em cả ngày đi nữa thì mai chị cũng về rồi còn gì. Nhưng thôi, tha cho chị đấy. Sửa soạn rồi còn đi dạo phố với phu quân chứ.
Hằng quay lại phát mạnh vào vai em:
– Nỡm nào. Chỉ được cái chế diễu là không ai bằng.
Rồi Hằng lấy quần áo vào nhà tắm.
Hai vợ chồng nàng mới ở Hải Phòng lên hồi sáng. Đã lâu mới lại về thăm cha mẹ. Từ hồi cưới đến nay dễ đến gần một năm rồi còn gì. Nhiều khi nhớ nhà quá Hằng cũng muốn về vài hôm. Nhưng nghĩ đến Nhân lủi thủi một mình, Hằng lại thôi.
Tuy đã lấy nhau gần một năm mà hai người vẫn soắn suýt như hồi mới cưới. Hai vợ chồng chẳng bao giờ rời nhau một bước. Lần này may sao Nhân lại được sở phái về Hà-Nội hai ngày. Thấy vợ có vẻ nhớ nhà, Nhân ngỏ ý rủ Hằng về cùng. Nàng nhận lời liền.
Tối hôm trước, Hằng sửa soạn mãi cái sắc đựng quần áo của hai vợ chồng. Lần đầu tiên, kể từ khi lấy nhau, hai người đi chơi xa. Hằng lục tung tủ áo chọn những cái nàng thích nhất xếp ra một chỗ. Nhân trông thấy ngạc nhiên:
-Sao em đem theo nhiều quần áo thế. Ngày kia về rồi cơ mà.
Rồi Nhân chỉ vào đống quần áo dài Hằng đã gấp gọn gàng:
-Em định đem đi đấy à. Thôi, có một ngày, đem áo dài theo làm gì.
Hằng nũng nịu:
– Em mang về để còn đi chơi với anh chứ. Chả lẽ đi chơi cũng mặc áo đi đường à. Bẩn chết.
Đêm hôm ấy nàng bàn tính mãi với Nhân về những công việc ngày hôm sau. Cho đến lúc chồng đã ngủ say rồi mà Hằng vẫn còn thao thức mãi.
Tối mai, hai vợ chồng sẽ đi xem chiếu bóng ở rạp Majestic. Nghĩ đến rạp Majestic, Hằng lại nao nao. Hôm nhị hỷ, hai vợ chồng cũng rủ nhau đi xem ở rạp này. Hôm ấy rạp chiếu phim Tấm Thảm Thần. Phim thần thoại Ấn Độ trích trong Một Nghìn Lẻ Một Đêm. Chuyện phim thì chả có gì đặc sắc. Nhưng mỗi lần nhớ đến, lòng Hằng lại thấy nao nao. Ngày mai thế nào cũng phải đi xem ciné mới được. Nhà mẹ nàng ở phố hàng Bông. Hai người có thể thủng thỉnh đi bộ xuống. Buổi chiều mát mẻ mà hai đứa giắt tay nhau đi ven hồ Hoàn Kiếm thì thú biết mấy. Hai đứa sẽ đến sớm để ngồi vào những cái ghế lần trước.
Rồi Hằng thiếp đi trong niềm vui nhẹ nhàng ấy.

me_va_hoa-pix-02192013

(Tác giả giới thiệu báo Thiếu Nhi cùng “độc giả nhí”)

******

Kim đập cửa buồng tắm:
-Này chị Hằng, ra ngay đây em bảo. Anh Nhân anh ấy đang mách tội chị đây này.
Hằng mừng rỡ:
– Anh ấy về rồi đấy à. Khá quá nhỉ. Sớm hơn giờ hẹn cơ.
Rồi Hằng mở cửa bước ra ngơ ngác:
-Đâu, anh Nhân đâu.
Kim cười:
-Đùa chị đấy. Ra đây em chải đầu cho. Chị không biết chải. Tóc uốn đẹp thế mà chải lăng nhăng, phí cả đi.
Hằng lấp liếm:
-Thôi, già rồi còn gì. Thế nào cũng được.
Tuy nói thế, Hằng cũng nhìn Kim thầm ao ước. Nàng biết rằng mình không khéo trang điểm bằng em.
Kim đánh phấn cho chị xong, chọn một mầu son thật tươi tô môi Hằng. Rồi Kim nhẹ nhàng chải từng lọn tóc một. Lúc Kim buông lược đứng thẳng dậy, Hằng soi mình vào gương thấy đẹp lên bội phần. Nằng bằng lòng với mình khi nghĩ đến lúc hai đứa giắt tay nhau đi chơi. Hằng chắc hôm nay Nhân sẽ ngạc nhiên lắm về nhan sắc của mình. Từ lúc đó, Hằng mong Nhân quá.
Mà Nhân cũng lạ thật. Hẹn với nàng là sáu giờ mà gần bảy giờ chưa thấy về. Hằng vừa soi vào gương vừa hỏi :
– Quái, sao mãi anh ấy chưa về nhỉ.
Kim đang rửa tay, vọng vào :
– Được, chị cứ thay quần áo sẵn sàng. Anh ấy về là đi ngay chứ gì.
Nhưng Hằng thay xong quần áo mà Nhân cũng chưa về. Hằng lấy tập báo xem mà đầu óc để đâu. Rồi Hằng chán nản gập báo lại, đi ra cửa.
Trời tối hẳn. Nền trời ngả mầu tím đen. Dẫy đèn ở ngoài đường bật sáng , chạy mãi về phía đầu phố. Hằng có cảm tưởng những cái đèn càng ngày càng gần nhau hơn. Phố xá vắng vẻ hẳn, vài người phu xe uể oải đạp xe không, đón khách.
Một cặp vợ chồng ở Ngõ Hội Vũ rẽ ra, đi về phía nàng. Hằng không muốn nhìn mà mắt cứ đưa theo họ. Cô vợ đi bên cạnh có vẻ nũng nịu quá. Hai người nắm tay nhau sao mà đầm ấm thế. Cô vợ có vẻ yêu đời lắm.Cứ toe toét cười luôn miệng. Lúc họ đi ngang mặt, Hằng vờ nhìn sang vườn hoa. Nhưng họ đi khỏi Hằng lại dõi theo.
Mà Hằng thì có kém gì họ. Giá Nhân về sớm thì bây giờ mình cũng đi như thế ở Bờ Hồ rồi.
Một hồi chuông leng keng vang lên, Hằng quay đầu lại. Chiếc xe điện đã đậu ở chỗ tránh xế cửa nhà nàng từ hồi nào. Mấy người trên xe hối hả bước xuống. Hằng nhìn lên. Toa xe sáng trưng. Vài người đàn bà đứng gần cửa. Tay họ cầm chiếc đòn gánh chống xuống sàn. Bên cạnh, quang gánh chất lên nhau cao nghễu nghện.
Hằng thở dài. Giờ này, ai cũng trở về hết rồi mà không biết Nhân còn lang thang ở đâu. Nàng quay vào trong nhà lo lắng :
– Kim ơi! Sao mãi bây giờ anh ấy chứa về nhỉ. Hơn tám giờ rồi còn gì.
Nhìn dáng điệu bồn chồn của chị, Kim cười:
– Thì làm gì mà chị cứ cuống lên thế nào. Ngộ lỡ anh ấy có việc cần thì sao.
-Cần gì cũng phải về qua báo cho mình biết chứ. Sốt ruột quá. Không biết có chuyện gì không!
Kim gạt đi:
-Ôi dào! chị thì lúc nào cũng sợ có chuyện. Rõ thật là dân đồng chua nước mặn ra tỉnh. Chắc lại ai rủ anh ấy đi chơi chứ gì.
Hằng tức tối:
-Rủ đi, thế sao anh ấy lại hẹn chị tối nay. Đã thế, chị không đi với anh ấy nữa. Hằng đang vùng vằng cởi áo thì Nhân về. Vừa thấy vợ, Nhân vội phân trần:
– Em chờ anh lâu lắm hả. Gớm, ngồi quán cà phê mà sốt ruột quá. Mấy lần định đứng dậy mà anh bạn cứ giữ lại nói truyện.
Thấy Hằng vẫn im lặng cởi cúc áo. Nhân biết nàng giận nhưng vờ hỏi :
– Kìa, không đi à ?
Kim đỡ lời :
– Chị ấy giận đấy, đợi anh từ lúc sáu giờ cơ mà.
Nhân nhìn vợ:
– Thôi, anh xin lỗi. Gớm, hôm nay đánh phấn xinh quá. Nào, mặc áo vào nào.
Rồi Nhân lại cài cúc hộ vợ.
Hằng đã hết giận nhưng vẫn nguýt chồng phụng phịu.
Ra đến đường, Nhân hỏi:
-Đi Majestic em nhé.
Hằng bàn:
-Bây giờ có lẽ Majestic sắp chiếu. Người ta mua hết vé rồi còn gì. Thôi hay chúng mình đi loanh quanh ở Bờ Hồ rồi mai hãy xem ciné.
Ý Hằng muốn để mai đến sớm, còn chọn đúng chỗ mà hai người ngồi lần trước. Nhưng Hằng không nói ra, sợ Nhân cười mình lẩn thẩn.
Nhân có lẽ không hiểu ý Hằng nên gạt đi:
-Thôi, bây giờ xem đi em ạ. Mai anh hẹn rồi, sợ không đi với em được đâu.
Hằng thấy nghẹn ở cổ họng. À, thì ra Nhân không nghĩ gì đến nàng. Lúc nào cũng bạn. Có lẽ tối hôm nay Nhân đi với nàng là vì đã trót hẹn rồi. Hoặc là ông bạn ấy bận nên không đi với Nhân được nữa chứ gì. May mà Nhân lại không gặp ông bạn nào khác. Chứ nếu gặp thì bây giờ nàng còn chờ mỏi mắt. Mà mình cũng ngu thật. Nếu anh ấy muốn đi với mình thì lúc nãy đã về sớm. Thế mà Nhân bảo là sốt ruột. Chẳng thà cứ nói thẳng ra còn hơn. Tại sao lại phải giả dối với mình. Không đi chơi thì thôi, mình ở nhà chơi cũng được. Đi mà phải gượng ép như thế thì còn thú vị gì. Còn lẽ anh ấy thấy mặt mình khó chịu nên nói xuôi cho êm truyện chứ sốt ruột gì.
Nhân thấy vợ im lặng, hỏi sẽ:
– Anh gọi xe em nhé.
– Gọi làm gì hở anh
– Để đi ciné chứ. Sắp đến giờ rồi.
Hằng cố lấy giọng thản nhiên:
-Không. Em không đi đâu. Em ghét cái phim này lắm. Đi chơi loanh quanh thôi.
Thật ra thì Hằng cũng chả biết tuần này chiếu phim gì cả. Nhưng bây giờ mà lên rạp ciné thì nàng chỉ thêm bực mình. Vì Hằng cứ có cảm tưởng là Nhân thừa thì giờ mới dẫn nàng đi. Ý nghĩ ấy làm nàng thấy tức tối. Tuy thế nàng vẫn bước bên chồng.
Nhân dỗ dành:
-Thôi, Hằng ơi. Đi xem với anh. Lâu lâu mới về. Đi với anh cho vui.
Hằng lặng thinh.
Nhân gọi xe bảo đến phố Đồng Khánh. Đứng ở cửa rạp. Nhân nhìn vào cái biển nhỏ kê chữ “Hết vé” thất vọng.
Hằng cười nhạt nhẽo:
-Chín giờ hơn rồi còn gì nữa. Hôm nay thứ năm, mới thay phim, làm gì có ghế thừa. Thôi, về đi anh ơi!
Nhân vớt vát:
-Hay là mình xuống Đại Nam. Ở dưới ấy chín giờ rưởi mới chiếu.
Hằng cương quyết:
– Không em không xem đâu.
Rồi nàng đi ngược trở lại. Nhân cũng lặng lẽ bước bên cạnh.
Chính ra thì Hằng đã không định đi ciné tối nay. Nhưng thấy hết vé Hằng lại bực mình. Trong cái bực mình này lại ẩn sự đắc ý. Nàng cho là chỉ tại Nhân. Tại Nhân về muộn. Nhân không nghĩ đến mình. Thấy chồng đi bên cạnh không nói gì Hằng lại càng cáu. Giá lúc ấy Nhân nói khó với nàng, dỗ dành nàng thì nàng hết giận đấy. Đằng này Nhân lại lờ đi. Vì thế Hằng càng thấy tức.
Qua trường Nguyễn Trãi, Hằng cố ý đi sát hàng rào sắt nhìn vào trường. Nàng cũng chẳng định nhìn cái gì cả, nhưng không muốn Nhân thấy mặt mình. Những lớp học cửa đóng im ỉm. Hằng thở dài nhớ lại thời còn đi học. Hồi ấy, Nhân chiều chuộng Hằng biết bao. Hằng còn nhớ nhiều hôm nàng chẳng chịu chép bài gì cả . Lúc về nàng lại mượn vở của chị An đem đến nhà Nhân nhờ chàng chép hộ. Vì sợ giáo sư biết Hằng lười, Nhân phải tập mãi cho giống nét chữ của Hằng. Nhiều khi Nhân mạo chữ nàng mà các em còn lầm.
Hằng chua chát nghĩ rằng bây giờ Nhân không cần nàng nữa mà nàng lại phải cần Nhân.
Hằng cứ lững thững đi bộ. Tuy không nhìn sang mà nàng cũng đoán là Nhân bực mình lắm. Hai người cùng im lặng bước.
Lên đến hàng Trống thì chân nàng mỏi lắm rồi. Tuy thế nàng vẫn cố đi vì còn hy vọng Nhân hòa giải. Nàng biết rằng nếu bây giờ mà không hòa được với nhau thì lát nữa về, nhà đông người lại càng làm hai đứa xa cách nhau thêm, mà như thế thì đêm này Hằng không thể yên tâm được. Nhưng hình như Nhân không hiểu gì cả. Hay Nhân hiểu mà không muốn dỗ dành nàng. Mà Nhân thì cần gì nàng cơ chứ. Ý nghĩ ấy làm Hằng lại thấy xa Nhân. Rồi tự nhiên Hằng đi chậm lại. Gió ngoài Hồ thổi vào mát rười rượi. Hằng nghĩ đến ngày chưa cưới. Có một lần hai đứa cũng đi với nhau như thế này. Cũng dưới những bóng cây cao vút này. Hằng còn nhớ hôm ấy là lần đầu tiên hai đứa đi với nhau.
Hồi ấy hai đứa mới yêu nhau cơ. Rồi Nhân phải đi cắm trại cùng đoàn Hướng Đạo một tuần. Một tuần ấy hai đứa nhớ nhau quá. Hôm về, Nhân vội vàng đến nhà Hằng rủ nàng đi xem triển lãm hội họa. Thật ra thì Nhân kiếm cái cớ để hai đứa đi chơi phiếm với nhau thôi. Hằng biết thừa đi nhưng cũng nhận lời ngay, vì chính Hằng cũng muốn thế. Hôm ấy hai đứa đi ven Hồ mãi mà chẳng thấy mỏi chân gì cả. Hằng nghĩ lại mà ngao ngán. Thì hôm nay hai người cũng đi đấy chứ. Cũng những lùm cây cao vút. Gió hây hẩy. Mặt hồ gợn sóng nhòe những ánh đèn lóng lánh dưới nước.
Hằng gây gây với cái cảm giác đang ở trong một cảnh tượng giống hệt một cảnh đã qua. Nhưng hôm nay sao mà buồn thế. Chả bù với hôm ấy, nàng nói năng bẻo lẻo. Bây giờ, hai người vẫn đi cạnh nhau mà lòng buồn tênh. Hằng liếc nhìn chồng thấy chàng nhìn ra phía đường. Chỉ có tiếng giầy nện trên nền xi măng cồm cộm vang trong đêm vắng. Tự nhiên, Hằng thấy cái âm thanh ấy trở nên là lạ.
Nhân uể oải:
-Thôi, gọi xe đi em. Anh mệt lắm rồi.
Hằng bước nhanh qua mặt Nhân, ra mé đường, vẫy một cái xe rồi leo lên. Nhân cũng lên ngồi cạnh. Người phu xe đạp mãi chả thấy hai người nói gì, khẽ hỏi :
-Ông bà đi đâu ạ.
Hằng đáp cụt ngủn:
-Hàng Bông.
Rồi nước mắt nàng như muốn trào ra. Hằng phải nuốt ừng ực ba bốn lần để nén cái nghẹn ngào xuống. Dù sao thì cũng không thể khóc cho Nhân trông thấy được. Nhân đã không cần nàng, không nghĩ gì đến nàng, mà nàng lại khóc như thế, nó hèn quá.
Hằng tự nhủ sáng mai sẽ về Hải Phòng thật sớm.

******
Sáng hôm sau, Hằng về thật. Dù câu mợ và các em giữ thế nào, Hằng cũng không ở. Nhưng Hằng lại nói là nàng tránh đi buổi chiều sợ sương vì mới bị cảm. Hằng chẳng muốn ai biết hai đứa giận nhau. Ông cụ có vẻ tin. Có lẽ ông cụ còn vui lòng nữa. Tính ông cụ cẩn thận. Mà cô con gái lại biết lo cho sức khỏe thế là hợp ý cụ lắm. Còn Nhân thì chẳng nói gì cả . Anh chàng có vẻ buồn. Hằng về thế này thì có lẽ anh chàng ân hận lắm. Thế là Hằng chẳng được đi chơi.
Hằng đứng ở của sổ xe lửa nhìn xuống đường. Đến mỗi chỗ chắn, Hằng lại nhìn suốt lượt xem trong đám người đứng dưới ấy có Nhân không. Dù Hằng đã biết là Nhân chả đứng đấy làm gì. Nhưng nếu có Nhân đứng đấy mà không nhìn thấy Hằng thì chàng sẽ thất vọng lắm. Ban nãy lúc ngồi chờ xe chạy, Hằng đã định trở lại. Nhưng Hằng chỉ thoáng nghĩ thế thôi chứ quay về làm gì. Nhân cười cho. Giá lúc ở nhà đi. Nhân giữ Hằng lại nhỉ. Nghĩ đến đây. Hằng tủi thân nước mắt chạy quanh. Bây giờ thì Hằng nhớ Nhân quá. Giá mà trở về nhà được. Nhưng xe đã chạy rồi. Không biết lúc này Nhân làm gì. Nhân có buồn không. Hằng cũng hay lôi thôi lắm. Nhân yêu Hằng đấy chứ. Nhân chả rủ Hằng về đấy thôi. Chính Nhân rủ Hằng cơ mà. Chắc tối hôm qua Nhân buồn lắm đấy. Không biết rồi sau Nhân đi đâu đến mười hai giờ mới về.
Nàng tưởng tượng đến cảnh tối hôm qua của chồng. Chắc anh chàng trở lại Bờ Hồ. Nàng nghĩ đến lúc Nhân đi một mình trong đêm vắng lòng buồn hiu, thì lại thấy ân hận quá. Nhân chiều nàng biết bao. Không bao giờ làm nàng buồn, mà chỉ vì câu chuyện con con ấy. Hằng lại làm chồng buồn. Nàng thấy thương chồng quá. Bao nhiêu lâu mới đi với nhau một lần mà lại giận nhau. Giá bây giờ được gặp Nhân! Thì Hằng sẽ đến sau lưng Nhân cù vào gáy chồng một cái. Rồi Nhân sẽ quay lại ôm lấy đầu Hằng mà hôn lên tóc Hằng. Nhưng bây giờ Nhân đang ở trong thành phố. Mà Hằng thì ngồi trên cái xe lửa này. Làm sao gặp nhau ngay được. Mãi đến tối cơ. Nhưng mà ngộ lỡ Nhân giận nàng mà không về. Nhưng Hằng yên tâm ngay vì Hằng biết chắc chắn là Nhân yêu nàng lắm. Xa nhau thế này Nhân nhớ lắm. Thế nào tối nay chàng cũng về.
Lúc xuống ga, nàng rẽ vào chợ.
Tối nay, mãi mười giờ Nhân mới tới nhà. Chắc Nhân đói lắm. Hằng sẽ nấu một soong cháo thật ngon. Hằng sẽ mua một miếng sườn lợn nhỏ. Lợn nhỏ thịt thơm hơn , rồi Hằng cho vào nấu cháo.
-Đi về mệt, mình sẽ bắt Nhân ăn cháo thật nóng cho ra mồ hôi.
Rồi Hằng mỉm cười nghĩ đến lúc hai đứa rúc vào chăn bàn thiên hạ sự.

Đỗ Phương Khanh

1 Comment (+add yours?)

  1. Võ Trung Tín
    Aug 09, 2014 @ 15:06:36

    – GIẬN NHAU
    (Anh Tuyến)

    Hôm ấy chúng mình đã giận nhau
    Giận nhau không nhớ bởi vì đâu
    Em nằm quay mặt vào trong vách
    Anh ngoảnh ra ngoài, lặng nhổ râu…

    Lạnh lẽo ngoài hiên gió thở dài
    Thằn lằn tắc lưỡi nhớ thương ai
    Căn phòng vắng vẻ, nghe buồn quá
    Tíc-tắc đồng hồ đếm phút giây.

    Nhắm mắt như là đã ngủ yên
    Lòng đầy ấm ức giận không quên
    Co ro nghe rét về trên gối
    Lành lạnh nhưng không chịu đắp mền!

    Giận quá như không muốn sống đời
    Giận tràn lên cổ giận đầy hơi
    Ghét cay, ghét đắng hờn ra mặt
    Mà “họ” dường như đã ngáy rồi…

    Suy nghĩ miên man bỗng ngủ quên
    Sáng ra hai đứa đắp chung mền
    Nghe hơi âm ấm, còn nheo mắt
    Có tiếng làm lành, lạnh hả em?

    Em ấy chàng đây, ngoảnh mặt ra
    Mười phần cơn giận vơi đi ba
    Chàng nằm yên lặng thêm vài phút
    Rồi bỗng ngồi lên, mở cửa ra.

    Em dậy thì chàng đã bỏ đi…
    Cà phê không uống, sữa đầy ly!
    Em nghe vừa tức, vùa như hối
    Tiêng tiếc dường như mất vật gì.

    Buồn quá, ra vào dạ ngẩn ngơ
    Chàng về, gương mặt vẫn thờ ơ
    Vào măm cầm đũa không ai nói
    Muốn nói nhưng em vẫn cứ chờ…

    Chẳng nhớ rồi sau ai hỏi ai
    Chiều về cơn giận đã nguôi ngoai
    Chàng nằm xem báo, em may vá
    Tối lại chung mền đắp đủ đôi!

    Không biết bao lần đã giận nhau
    Giận nhau vì những chuyện đâu đâu…
    Làm lành khi đã tan cơn giận
    Lại nguyện yêu nhau đến bạc đầu.
    – Tổ Ấm (1960)

    http://www.danthan.org/GDGD/Articles/giannhau.htm

    Like

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: