Quán Thơ Hư Vô 206


hen-mua-ky-1-

GỌI TÊN EM, TÌNH NHÂN

Gọi tên em, gọi
trăm năm
Lạc nhau từ thủa chưa mang
hình hài
Gọi em
địa-tịch-thiên-khai
Bên bờ nhật nguyệt giữa ngày
trong đêm.

Gọi tên em, gọi
vô biên
Gọi em
trời đất ngửa nghiêng cội nguồn
Tìm nhau một cuộc
trầm luân
Biển xa mất dấu mưa trần
trụi đau.

Gọi tên
em giữa bể dâu
Để nghe tiếng khóc bắc cầu
nhân gian
Tay gầy
phủi áo ăn năn
Nỗi buồn giao phối xuống lằn
roi nguyên.

Gọi tên em, gọi
tình nhân
Từ đêm mộng mị hoá thân
ta về
Hình như đâu phải cơn

Bởi da
thịt đã cận kề chiêm bao…

Hư Vô

BÊN CẦU TÌM MỘT CHÂN DUNG

Rồi buổi nọ ta ngồi lan man khói
Chưa triều dâng nước đã vỗ chân cầu
Tha thiết quá đâu đây như em gọi
Vịn ngang chiều bể cạn với nương dâu

Cúi sát mặt soi lại mình râu tóc
Con cá bồng quẫy lượn sóng chơi vơi
Có thể lúc em đầu nguồn bật khóc
Tưởng niệm ta khoác áo đứng ven đời

Cúi sát mặt nhận diện mình dưới nước
Thời gian trôi trong, đục miết xô bờ
Nửa ngắm mình nửa ngó chiều ẩm ướt
Thương con cò xếp cánh đứng buồn xo

Ờ, tháng mấy, hình như đang tháng mấy
Dưới chân mình trôi dạt một long đong
Chợt quặn thắt như nhịp cầu sắp gãy
Muộn phiền này thà có cũng bằng không

Thì tháng bảy, ừ, đang là tháng bảy
Tưởng chim trời thất vận tưởng lao lung
Tàn điếu thuốc nỗi niềm chưa vội cháy
Kịp cúi tìm trong nước một chân dung.

Đào Công Điện

GỌI TÊN DÒNG SÔNG

Khi anh vào đời em còn đi học
Năm tháng buồn vui áo trắng sân trường
Khi em lìa đời anh còn rong ruổi
Ðâu đó miệt mài gió cát quê hương

Gọi em là mưa trên đầu ngọn núi
Nước mát lòng khe uống nhé yêu thương
Gọi tên giòng sông vang trong trí tưởng
Nay núi mai rừng đi giữ quê hương

Ði giữ quê hương chiều mưa xuống thấp
Qua lũng qua đồi nhớ lại ngùi thương
Thành phố em về những ngày nắng tắt
Còn dậy mùa trăng áo lụa vương buồn

Gọi em này em con sông thơ ấu
Câu hát ru tình bao tháng năm qua
Giờ xuôi bàn tay ai xin nương náu
Giờ bỏ mùa trăng ngủ với đêm nhòa

Khi anh vào đời em còn áo trắng
Còn sân trường xưa tập nặng lòng tay
Ðạp xe mini theo chiều xuống phố
Còn nỗi đợi chờ Lê Lợi có hay

(Giờ anh về đây những ngày sóng động
Những ngày Nam Ô nhớ phố buồn thêm
Những chân theo chân níu chiều áo lộng
Tuổi mới lớn em xanh lá anh tìm

Ðã lạc như mây giăng giăng đầu núi
Ðã lạc như trường lớp cũ hồng vôi
Anh giăng poncho đón ngày sóng vội
Mắt lớp người đi non nước ngậm ngùi)

Gọi em miền xa xin em yên giấc
Mộ chí buồn tênh đất cát quê hương
Gọi em này em tên trong trí tưởng
Như xưa núi rừng nhắc giữa mù sương

Gọi tên giòng sông mưa giăng đêm xuống
Trắng áo miền xa trắng áo quê hương
Gọi em buồn không bao mong ước muộn
Chưa nói một lần, nói nhỏ anh thương…

Nguyễn Nam An

CÁM ƠN EM

Cám ơn em thả tơ trời
Theo tôi xuống phố rong chơi với đời
Sợ em lạc giữa chợ người
Phồn hoa xe ngựa để lời thề bay
Tầm xuân chưa nở đã phai
Bướm vàng vừa lượn đã bay mất rồi.

Cám ơn em đã vì tôi
Lên non xuống biển để ngồi chiêm bao
Chiều buông nắng rớt lúc nào
Sao em thả tóc nhuộm màu hoàng hôn
Giữ cho nhau nhé thiên đường
Áo xưa bụi đỏ nỗi buồn chia đôi.

Cám ơn em mất một đời
Theo tôi cuối đất cùng trời truân chuyên
Chờ nhau dưới ánh trăng huyền
Sợ em lạc bước đào nguyên quên đường
Yêu người ngực ủ trầm hương
Trăm năm hơi thở còn thương tóc mềm

Cám ơn em, cám ơn em.

Nguyễn An Bình

MỘT NỬA

ly rượu khô trên thềm nhà rêu mốc
một cây đàn dây đứt bỏ bên hiên
đêm khuya chăng mà mình ta đơn độc
rượu hết, người đi, phố vắng, buồn phiền
chẳng biết mai nầy ta dậy được chăng
để lắng nghe một nửa đã yên nằm
chỉ còn một nửa phận người im vắng
cúi xuống nửa đời lỡ bỏ mất tăm.

nguyễn thanh khiết

GỬI VỀ BÊN ẤY MÙA ĐÔNG

Có thể nào mang mùa đông Cali
Về Sài Gòn trong vài giây vài phút
Ðể phố Bùi Thị Xuân lạnh thêm đôi chút
Mà tiếng dương cầm lại nghe ấm lòng hơn?
Hay gởi áng mây buồn góc nhỏ Auburn
Trải ngang tầm xa khung trời Tân Ðịnh?
Tay trót trao tay, lòng còn luýnh quýnh
Nên thả ngày buồn bay ngược phía Hàng Xanh .
Mùa đông chưa qua , nhánh nhớ đã lên nhanh
Con hẻm quạnh hiu dập dềnh trong ký ức
Có đáng gì đâu vài giây vài phút?
Năm tháng dẫu dài nỗi nhớ vẫn còn nguyên
Chập chờn hoài từng ngõ vắng thân quen
Cung đàn ai buông rơi từng nốt nhỏ
Hợp âm rời chảy tuôn qua cửa sổ
Theo sông Sài Gòn trôi dọc bến Thủ Thiêm!
Cali mùa nầy trời còn lạnh đêm đêm,
Phố vẫn xa, tình người không đủ ấm
Tâm hồn vắng hoe, mắt còn trông ngóng
Một phía xa xôi, nơi có chút Sài Gòn!

Trần Kiêu Bạc

HƯƠNG TÌNH CŨ

Ghé tìm thăm chốn cũ
Có nỗi nhớ dịu dàng
Gió rộn tình thục nữ
Thổi nghiêng đời trai hoang

Anh về theo vết nắng
Run rẩy đám mây chiều
Lạc đâu thời xa vắng
Bên thềm mộng gửi theo

Bâng quơ chùm phượng đỏ
Rụng xuống ngõ bên nhà
Chợt thấy đời muốn vỡ
Nghẹn ngào bụi mưa qua

Chần chừ chưa nói hết
Sợ điếng tiếng ve buồn
Đem thả đời mỏi mệt
Lăn xuống đồi nhớ thương

Có ôm em thuở đó
Mới nuối tiếc xuân thì
Có hôn em dạo nọ
Mới ngậm ngùi tình si

Ghé tìm thăm chốn cũ
Trăng nũng nịu bên trời
Tay thật thà níu giữ
Làm tội gió mây thôi

Qua cầu, ai lỗi hẹn
Hun hút sóng thương hồ
Tiếng gọi đò chấp chới
Lạnh chiều lau lách, mưa …

Trần Văn Nghĩa

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: