Quán Thơ Hư Vô 204


9b79bfae-4d7e-47c3-a34e-4f82c74c2553

CHÚNG MÌNH MẤT HẾT, CHỈ CÒN NHAU

Lỡ tay đánh mất nửa đời trước
Còn nửa đời sau cho hết em
Hai nửa đời ta chung thành một
Tính ra còn được cả trăm năm.

Anh bước lạc xứ người xa lạ
Biết đâu là nhà giữa phố đông
Bỏ quên em tuổi đời xanh mộng
Ngày theo chồng khóc nhiều lắm, phải không?

Như dòng sông chia hai nhánh rẽ
Lòng vẫn y nguyên những ngọt ngào
Mơ ước một lần, dù ít ỏi
Có em bên đời, sống chết như nhau.

Đâu biết trước đời nhiều dâu bể
Chạy loanh quanh tóc đã hai màu
Tìm được lối về trăng rơi xuống đất
Chúmg mình mất hết, chỉ còn nhau…

Hư Vô

LỬA PHÙ ĐỔNG

Rượu chuối hột nhậu lai rai tình nghĩa
Mắm sống, cá linh thương lắm quê mình
Vui bên nhau quên một thời loạn lạc
Ác mộng hoài nên khó thấy bình minh!

Lẽ âm dương kiếp người đầy mầu nhiệm
Bức tranh đời kéo nét cọ viễn vông
Những nỗi đau làm trái tim rỉ máu
Cho Hồng Hà dậy sóng tới Cửu Long!

Người biết vinh khi đã từng chịu nhục
Hạnh phúc trong tay bị bán mua rồi
Nhìn bằng cấp mà tủi thân trí thức
Ta thấy mình sét đánh một lằn roi!

Nói yêu nước giữa làn tên mũi đạn
Nói đồng tâm nhưng chưa thấy đồng lòng
Hỡi, sức mạnh của Diên Hồng một thuở
Đánh giặc ngoài phải biết có giặc trong!

Thời đại bây giờ học cao, hiểu rộng
Sao cứ than đất nước thiếu nhân tài
Ta cân lại buồn vui và sinh tử
Mở ngân hàng đem danh vọng cho vay!

Hít không khí bị trúng nhầm gió độc
Người nói gì mà trời đất lên cơn
Men lối nhỏ thấy miền trăng cổ tích
Ninh Sóc sơn lửa Phù Đổng mãi còn!

Ba chín tuổi em, vòng quay chóng mặt
Sáu sáu tuổi ta, trải giấc mê dài
Cơn động đất cũng có ngày sẽ tới
Cánh chim bằng lựa chỗ đậu để bay!

Trúc Thanh Tâm

CHE

em ngồi ngoài dở dang tôi
hứng mưa mùa hạ khơi khơi đổ về
ờ thì trời đã xa xôi
vành nghiêng nón cũ bời rời lá buông

thangtram

KHÚC ĐẦU THÁNG SÁU

Châm điếu thuốc cuối đường chờ phượng đỏ
Tháng Sáu này nhắc nhớ cũng bằng không
Mưa lỡ tạnh buổi tình đành cơ nhỡ
Đóa vô thường héo quắt lối triền sông

Gió nguôi ngoải trên cành nhiều thơ vậy
Sao lời yêu chẳng viết nổi đôi câu
Cọng cỏ muộn tuổi xa mình vất lại
Hạ thập thò ký ức đẫm trong nhau

Và tháng Sáu và mỗi niềm đa cảm
Mưa chưa nhiều, dăm hạt đủ co ro
Cao cổ áo biết chiều đang ảm đạm
Chờ một người đón lấy nỗi buồn so

Thôi, về vậy, tháng Sáu này sẽ cũ
Như thời gian thiêm thiếp ngủ trên đầu
Mai em đến lại tìm trong sắc cỏ
Nghìn mùa mưa lầm lũi đã qua cầu.

Đào Công Điện

BÀI THƠ CUỐI CỦA NGƯỜI TRƯNG VƯƠNG

trời sang tháng sáu ngập ngừng
em về mưa ướt áo Trưng Vương buồn
xôn xao lá rụng trong vườn
như rưng rức vỡ tuổi hồn nhiên qua

chân sầu trên lối cỏ hoa
nghe thương guốc trắng ngày xa thềm trường
em về gấp áo Trưng Vương
chợt bâng khuâng những mùi hương học trò

là môi ướt trái me chua
là mi mắt nhớ thơm tho .nụ cười
trời sang tháng sáu mưa rơi
con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm rồi quên tên

cũng là thương bước chân mềm
loài chim sáo nhỏ đi lên thềm đời
thôi rồi! hết nhé ai ơi
những bài thơ gửi áo người Trưng Vương

Nguyệt Thảo

KHI ĐỜI

khi đời quỳ lạy trang kinh
những tôi tuấn kiệt vô minh nghẹn ngào
khi đời về núi ngắm sao
tiếng cười ngã mạn âm hao lệ tràn

khi đời lên chợ lang thang
thế nhân một gói nhẹ nhàng trên vai
khi đời đẫm rượu đêm ngày
ấy đêm hội chứng ấy ngày lụn mơ

khi đời tràn những bài thơ
đêm dài ngày vắn lòng vô hạn buồn
khi đời tình giục diễn tuồng
tấm thân bi kịch điếng cuồng tương lai

khi đời yêu lá thu phai
mùa xuân có tiếng thở dài hương xưa
khi đời chờ những cơn mưa
trăng ngoài hiên phố khuya vừa mù sương

khi đời đứng giữa con đường
tình quê hương bỗng thơm hương quê người
khi đời tôi đã nhiều tôi
nhiều em thương đã chim trời chân mây

khi đời tôi chẳng còn ai
những tôi hóa thạch hiện đầy đứng câm

lê giang trần

VĨ DẠ

lòng cỏ mịn trở mình ôm tiếng suối
tháng mười lên mưa bát ngát trên sông
về bể rộng ngọt ân tình giọt muối
địa cầu tan quay trở ngược trăm vòng

bến sông đó xanh ơi chiều vĩ dạ
này thề bồi xin trọn chuyến đò đưa
má hồng chín có nghiêng trời hung hoạ
vờn thu đông khô cuối ngọn mong chờ

dang tay đụng bóng chiều sa xuống cửa
giữa hồn ai như thoáng chút hương sen
này phấn hạnh còn về chăng mỗi bữa
từ quê hương đêm xót dạ chong đèn.

Nguyễn Đức Bạt Ngàn

MƯA THÁNG SÁU

Tôi viết bài thơ
cho một mùa hè đã mất
cánh phượng hồng
than thở với loài ve
cơn nắng hạ xôn xao trên đường phố
hàng me xưa chưa cạn những nỗi niềm

Nơi tình yêu tôi
gục ngã trên bậc thềm thứ nhất
nụ hôn đầu gửi lại cho em
bờ môi thơm mùa trăng mười sáu
tuổi thơ nào đầy ắp những bâng khuâng

Tôi viết bài thơ
cho cơn mưa đầu mùa hạ
hối hả bay về trên nỗi nhớ xa xăm
bóng quê hương cứ mãi nhạt phai dần
mưa tháng sáu nhạt nhòa bong bóng vỡ

Mùa hè
cơn mưa
buổi chiều bên hiên vắng
bậc thềm xưa bao vết tích thăng trầm
cuộc tình xa một thời yêu lãng mạn
cơn mưa về hỏi nắng có buồn không…

Phạm Ngọc

1 Comment (+add yours?)

  1. vivi099
    Jun 21, 2014 @ 09:25:18

    cảm ơn….

    Like

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2016, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. ****** Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: