Quán Thơ Hư Vô 203


ao trang va Trang

TƯỢNG HÌNH

Em cúi xuống đời ngang nhịp thở
Trăng tượng hình bỡ ngỡ chơi vơi
Anh thảng thốt bên bờ nguyên thủy
Chết anh rồi, chết đứng, em ơi!

Còn kịp nghe đôi lời trăn trối
Kề tai anh nói tiếng vô ngôn
Để em khóc thêm lần bối rối
Trăng tròn theo từng phía môi hôn.

Cho hồn anh từ từ hoá kiếp
Trăm năm chưa giáp dấu chân trần
Mà hình hài đã đong thành đá
Đêm bàng hoàng lạ lẫm tình nhân.

Hay tại lòng anh đang hấp hối
Cuối nguồn che bóng lấp nguyệt không
Thắp ngọn muôn trùng vào tận thế
Trăng trở mình hoang phế khoả thân…

Hư Vô

ĐỐI BÓNG
(Cảm tác bài thơ Tượng Hình của Hư Vô)

Anh vào đời em bằng hơi thở
Dạ lý đêm hương ấm đầy vơi
Em bỗng chợt hồn nghe trăn trở
Thuyền mơ nay ghé bến, tình ơi!

Yêu quắt quay không cần lời trối
Không lệ hờn gian dối từ ngôn
Cho một lần đường yêu đắm đuối
Đêm dẫu tàn trăng khuyết nụ hôn .

Để ngàn năm sau không còn kiếp
Cô đơn em dấn bước đường trần
Đếm sầu rơi ngu ngơ phiến đá
Vẫn đợi chờ đối bóng tình quân .

Dẫu tim anh muôn đời lạc lối
Tình cho em như có như không
Trầm mình trong nỗi sầu nhân thể
Cũng xin người một phút trao thân …

Ngọc Quyên

CÓ NHIỀU KHI

Có nhiều khi không hiểu được mình
nghe dự cảm mông lung hiển gọi
như kẻ mộng du chẳng biết mình còn tên tuổi
đêm vô cùng!

Có nhiều khi lặng lẽ âm thầm
như bãi vắng mặc bến bờ sóng vỗ
chỉ thấy mình: một sinh linh bé nhỏ
trước bão đời vây quanh!

Không thể làm vạt nắng lang thang
cũng không thể là giọt sương trên lá
tự thấy mình : tượng hình nhân là lạ
mắt người soi săm!

Không thể là tình yêu của em
bởi em không có điểm dừng và chẳng cần cứu cánh
chỉ còn những bức thư viết cho anh rất ngắn
sẽ sống lâu hơn cả ái tình!

Phan Thanh Minh

BIỂN VÀ EM…

Biển mênh mông hối hả
Sóng chờn vờn hanh hao
Em thấy các vì sao
In hình trên tóc biển

Em cứ muốn du miên
Chẳng phù dung cánh mỏng
Mãi dập dềnh trên sóng
Gió thổi tận khơi xa

Thăm thẳm đầy bao la
Phủ lên trên bờ cát
Ánh mặt trời rất nhạt
Để em thấy sương mù

Em chẳng thấy bóng cây
Bóng nhà…
hay bóng anh ở đó
Chỉ thấy mình run sợ
Cứ mãi nhớ yêu anh

Tóc em vẫn màu xanh
Nghe hồn như thăm thẳm
Hồn ai như gặm nhấm
Vỡ nát cuộc đời em

Đặng Ngọc Ngận

ĐẮM MỘT THUYỀN TRĂNG

Đánh đắm thuyền trăng
Dạt trôi vào mộng mị
Dẫu chẳng bồng lai, sơn lâm kỳ vĩ
Chỉ nguyên sơ
Miền cổ tích hiện về.

Chia đôi lời ước nguyện thề
Đánh dấu đường về giữa bốn bề cát bụi
Từ buổi đắm thuyền trăng
Lòng như đeo núi
Giở ra tìm, chỉ nguyên một tình nhau.

Đêm hay ngày giờ có khác chi đâu
Men vẫn nồng say
Giữa hai màu sáng tối
Chỉ có thời gian hờn ghen, trôi vội
Mặc nắng mưa, thuyền trăng đắm lâu rồi.

Đoàn Văn Nghiêu

CÀ PHÊ SÁNG

buồn nghiêng sóng sánh mắt người
ly cà phê sáng thốt lời ẩn ngôn
vỉa hè xanh biếc lá tuôn
cây me già khóc luông tuồng nỗi đau
tôi ngồi . gượng chút chiêm bao
níu đêm ở lại bào hao với mình
ngày im hơ . ngày vô thanh
buồn trong hơi thở chạy quanh ngực cằn
em đi . màu áo vẫn còn
màu thời gian . bịn rịn mòn ở đây…

thangtram

NGÕ TÌNH PHAI

Lời tình nào em cho ngày nọ
Cũng tàn phai theo tháng năm rồi
Như con nước tràn qua cát nóng
Tan nhòa trên vị đắng bờ môi

Thấp thoáng đó một bờ vai cũ
Màu tóc xưa hong đậm tình nhau
Ta chen chúc nhục nhằn đủ thứ
Bỗng hốt nhiên em nhạt phai màu

Con sông nước vỗ tràn thơ dại
Gợi lòng ta nổi nhớ thương xưa
Cơn mộng dữ mười năm lưu lạc
Đất khách hoài ngóng một chiều mưa

Tình đã cạn mà ta lú lẩn
Tưởng như ta trẻ mãi không già
Ngõ phai nhạt… làm ta sân hận
Cuộc tình xưa pha vị điêu ngoa

Ta vẫn mãi một lòng hoài vọng
Như lưu vong vọng tưởng quê nhà

Trần Yên Hòa

CÓ BIẾT EM YÊU MÀ ANH CHỜ

Đường đất mưa bùn dơ dính áo
Em qua cầu khỉ gió níu chân
Mấy khóm lục bình trôi rời rạc
Như chở giùm anh nỗi nhớ thầm .

Hết mùa học anh rời phố quận
Giữ nghe em ngày tháng ngọc ngà
Thương sao áo trắng sân trường cũ
Mái tóc dài bay phía trời xa.

Nhớ mãi trong đời con kinh nhỏ
Hai đứa bơi xuồng đi xóm trên
Bỗng dưng trời kéo mây đen kịt
Giữa đồng che đỡ mấy lá sen.

Sấm chớp liên hồi em quên mất
Ôm sát vào anh dưới trời mưa
Nhịp thở phập phồng vùng áo ướt
Hơi ấm trong anh chẳng bến bờ.

Mấy năm xuôi ngược về quê cũ
Mới hay em bỏ xứ lâu rồi
Bè bạn lâu ngày, mừng rối rít
Nhưng trong lòng cứ thấy đơn côi.

Ghé thăm dì Út nhà cuối xóm
Tháng trước nó về chơi ít hôm
Gởi cháu lá thư rồi bật khóc
Đi đâu xa lắc miệt Sài Gòn.

Hôm đưa dâu lên vùng đất đỏ
Trời xuôi đất khiến gặp người xưa
Sao em nỡ ác anh chi vậy
Có biết anh yêu mà em chờ.

Trúc Thanh Tâm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2016, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. ****** Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: