Quán Thơ Hư Vô kỳ 202


Minh-hoa-3

CÕI LẠ

Sau cánh cửa là thiên đàng
Mở ra. Lạ chỗ, bàng hoàng hương đêm
Khép vào. Một cõi vô biên
Giữa đường trăng mật còn thơm môi trần.

Căn phòng như thể không chân
Hít vào. Cho giáp một vòng dung nhan
Thở ra. Nhẹ nhổm hương trầm
Em trong ta. Mãi trong ngần, đó em!

Chỗ nằm mỗi lúc rộng thêm
Em so đo chút chăn mền, đôi khi
Trăm năm mấy bận xuân thì
Để em còn biết hoài nghi tuổi mình?

Ta về cho kịp tái sinh
Nửa đêm chiếc bóng cựa mình khóc vang
Thắp trăm ngọn nến da vàng
Trăng đang mãn nguyệt ngang tàn tích em…

Hư Vô

BÀI THƠ 4000
tặng Phạm Ngọc Dung và các bạn của tôi

Tôi có nghe lịch sử kể về một con tàu
Con tàu ấy đã ra khơi chở theo 4000 tiếng khóc
Biển mở cửa xẻ thành một vết thương rỉ máu dẫn 4000 băng qua biển động
Hàng trang là nhân sinh với hai bàn tay trắng mắt trắng hơi thở trắng
Mất trắng

Con tàu ấy đã ra khơi
Tiếng máy cũ vẫn còn sức kéo
Kéo 4000 lìa xa đất mẹ
Mẹ đứng trên bờ, bờ như mất cảng
Báo con sông cuối tháng này sóng sẽ động mạnh
Mẹ nhìn đất, đất cày lên nỗi chết
Nói súng đạn không có lương tri
Mẹ nhìn trời, trời mưa nước mắt
Vỗ tay tán thán chiến cuộc đang trên đà hấp hối
Mẹ già như xôi nếp một nhìn con tàu đang thở khói ra khơi

Con tàu ấy đã ra khơi
Không chở nỗi một quê hương lửa cháy
Chúng tôi những người lính còn lại và súng đạn còn lại
vẫn còn chiến đấu
Không đợi tôi đánh giặc cho xong
Không đợi tôi chôn hồn vía những thằng lính chết
Không đợi tôi kịp nói lời yêu thương
Con tàu ấy đã ra khơi chở theo em với nỗi buồn lộng gió
Ngày và đêm ở Sài Gòn chỉ còn tiếng phi cơ tiếng xe nhà binh và tiếng nổ
Những hàng cây rủ xuống cùng bụi mù
Người gục xuống thành phân bón
Cuộc chiến theo thù hận lan đi
Chiến tranh theo lửa đạn lan xuống tận cùng đất nước
Đất mất dần
Nước mất dần
Nhà mất dần
Đời mất dần
Máu và nước mắt vẫn đang rơi
Tiếng khóc trên mặt đất vẫn chảy về phía biển
Biển mênh mông xanh như thảm lúa cò bay
Nhưng sâu như một vết thương dài
Đất nước với bàn tay cụt ngón không lật nỗi một trang bìa buồn

Rồi năm tháng lạnh lùng trôi đi
Thời gian tuy đã cũ như lườn tàu đã rỉ
Nhưng tiếng con tàu đến nay vẫn còn rì rầm rẽ sóng
Biển vẫn còn giữ lại 4000 tiếng khóc tiếng nước mắt chảy ngược vào lòng
Biển vẫn còn giữ lại một trang bìa buồn
Và giữ lại em
để tặng tôi.

Phan Ni Tấn

MIỀN TRĂNG THIẾU PHỤ

Hai mươi năm tất bật lo toan
lầm lũi đi về bao mùa mưa nắng
ngày sang sông đóa tường vi nở thắm
tin chiến trận đổ dồn héo hắt nụ xuân tươi..!

Ba mươi năm nghẹn ngào chờ đợi lẻ loi
nỗi cô đơn dặt dìu lòng chinh phụ
đêm Trường Sơn có vành trăng úa rũ
lửa đỏ rừng thiêng bỏng rát chỗ cha nằm

Sông dịu dàng dâng hiến chồi thơm
se sắt chiều đông bao mùa bão nổi
thương mẹ lặng thầm mỏi mòn chờ đợi
đêm dung nhan héo rũ phai tàn

Nén hương thầm mẹ khấn nguyện râm ran
cầu xin một điều mong manh chẳng thể
cha sẽ về đêm căng niềm thương nhớ
lúng liếng môi yêu chia hơi ấm chỗ nằm…

Mắt nhạt nhòa lệ đỏ ba mươi năm
đau đáu tình riêng nơi cha nằm lại
mẹ đánh đố cả thời xuân con gái
chỉ nhận riêng mình duy nhất nếp đoan trinh!

Phan Thanh Minh

MƯA CHIỀU BUỒN QUA PHỐ CŨ XÓT XA

Rồi chiều nay trở lại con phố xưa
nghe kỷ niệm cuồng quay qua ký ức
nghe con nhớ hoằn sâu bên vòng ngực
để nghe đời trĩu nặng nỗi niềm đau.

Dòng thời gian sao quá vội qua mau
mới chợt đó – vòng xoay phần thế kỷ
ba mươi năm: đời lắm nhiều mộng mị
đường phiêu du gót rũ dấu chân mòn

Con đường nào ngày tháng cũ ta qua!
chiều tan học đưa em về xóm nhỏ
áo dài trắng bên màu xanh của cỏ
mưa chiều buồn tình lính trận mông mênh.

Bao năm rồi tình như đã ngủ quên
nay trở lại bỗng nhiên tình thức giấc
con đường cũ quay về ôn dĩ vãng
ba mươi năm ngày tháng tưởng phôi pha.

Mới ngày nào giờ như thấy thật xa
chải mái tóc đã hai màu đen trắng
bước thời gian nhẹ trôi qua thầm lặng
mưa chiều buồn qua phố cũ. Xót xa.

Phan Tưởng Niệm

CHUYẾN HÀNH HƯƠNG CUỐI CÙNG

đi về phía thời gian
núi mòn sông cạn
những nghĩa địa lý thuyết
tập hợp các nấm mồ nhân danh
nhọn hoắt

đi qua phía không gian
ba chiều kỷ hà và mặt phẳng
liên tục phát minh và hủy diệt
để lại một hành tinh ngập ngụa trong rác

đi về phía em
ngoài chiều thứ hai của thời gian
chiều thứ tư không gian
tôi khám phá thêm những đường chân trời
mềm mại và cong.

Đào Công Điện

ĐI QUA MÙA HẠ CŨ

Tháng tư về mang theo mùa hạ cũ
Cùng tiếng ve dạo khúc nhạc giao mùa
Cành phượng non vừa bừng lên sắc lửa
Chợt nao lòng nhớ từng cánh hoa xưa.

Tôi lạc bước trôi qua thời trai trẻ
Có một con đường không nhớ nổi tên
Dù ngày xưa mỗi ngày đi ngang đó
Em vô tình hay tôi lại cố quên.

Tôi và em áo học trò rất cũ
Biết ai còn nhớ được một mùi hương
Gió và mây bên hàng rào giậu biếc
Cùng nắng và mưa rớt trước cổng trường,

Mùa hạ cũ em và tôi trong đó
Lại mất nhau khi trời sắp đổ mưa
Cây trút lá mang theo niềm thương nhớ
Nên cuộc tình buồn như một giấc mơ.

Tháng tư về mang theo mùa hạ cũ
Biết bao năm lá vẫn thắm sân trường
Từng chiếc ngói đã ngả màu rêu phủ
Chút bụi vàng xóa dấu vết người thương.

Nguyễn An Bình

BỎ XỨ

Ta bỏ xứ làm thân ốc mượn
Vỏ đời ai lạ cứng hồn đau
Đêm trăn trở nỗi buồn tươm máu
Ngày chít khăn kỷ niệm lộng màu

Ta bỏ trường làm người lính trận
Nghe trời lên tiếng gọi tang thương
Nghe em thả tóc xuôi giòng nước
Nghe cánh sông dài mộng viễn phương

Ta bỏ phố làm người ra biển
Nghe nghìn bến lạ ngủ trong sương
Nghe trăm triều sóng rền quê mẹ
Nghe đá lăn tăn xuống đoạn trường

Ta bỏ nước làm người lưu lạc
Nghe chim rừng ngọt giọng ca dao
Nghe trăng năm cũ về huyền hoặc
Nghe dáng ai xưa áo lụa đào

Giang Hữu Tuyên

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: