Quán Thơ Hư Vô kỳ 201


zza

ẨN KHÚC MỘT ĐỜI THƠ

Từ em mộng biếc môi đào
Trăng vườn Lãm Thúy rụng vào thiên thu
Trái tim vừa biết lãng du
Thì mùa thơ đã mịt mù bóng tôi.

Tỳ Bà nhả nhịp lẻ loi
Đêm ngang âm vực em ngồi đợi ai
Buồn tôi vừa đủ đầy tay
Một đời lăn lóc theo bài ca dao.

Đồng vọng trầm khúc xanh xao
Thấy em trong cổ tích đào thúy xưa
Đàn reo tí tách giọt mưa
Âm ba hợp tấu giữa mùa thu phai.

Dường như có tiếng thở dài
Em trăm năm một hình hài ở riêng
May còn chút nhớ để quên
Từ em ẩn khúc đáp đền đời sau…

Hư Vô

BUÔN MÊ KÝ SỰ

Buôn Mê cổ tích cồng chiêng kể
Chập chùng sương khói đồi nhỏ, to
Một hôm xách túi lên thăm bạn
Kiếm ché rượu cần, dăm ý thơ

Dọc đường sao lắm người tre trẻ
Lúc kêu bằng chú lúc thưa anh
Núi rừng áo bụi màu tươi khỏe
Thèn thẹn mình đang lốt thị thành

Hóa ra đi lạc mà không biết
Ai chơi đem phố trộn hoa rừng
Voi lớn voi đàn đâu mất biệt
Con vượn lẻ bầy hú rưng rưng

Cà phê bông trắng vờn mây trắng
Su hào lá xanh che lũng xanh
Cá chép ăn mồi đầy ao nắng
Chiều tây ba lô dạo loanh quanh

Ghé ngang xưởng mộc xem gỗ múa
Gõ, lim trầm bổng cánh rồng bay
Quá khứ náu mình trong đục, búa
Lộ dần mỹ nghệ dưới hoa tay

Mấy cô bạn nhỏ thêu trong lớp
Mơ-nông chun chút nỗi buồn vương
Thổ cẩm hoa văn lời chim hót
Thảo nào con mắt khói như sương

Đến nơi tưởng gặp ông Nguyễn Khuyến
Hóa ra nhà bạn dưới chân đồi
Rượu ngâm trăng đến thêm ánh điện
Tây Nguyên tâm sự dễ mềm môi

Chỉ e bắt chước người Từ Thức
Nhắp chén tiên quên khuấy nẻo quê
Lên cõi Buôn Mê nghe ai hát
Ngỡ nàng Siu Black hái cà phê.

Đào Công Điện

NỖI BUỒN TRẬN MẠC

Nước mắt rơi trên đôi nạng gỗ
súng đạn khuất chìm về đây cuối mùa
qua đi bốn mươi năm dài máu lửa
trận địa xưa chôn ký-ức xưa .

Vuốt mắt cho ai ở chiến trường
loang đen một trời giọt lệ
bóng tối mù tắt ngọn đèn
long lanh cổ-tích mộ bia còn lại.

Triệu linh-hồn thức dậy đêm khuya
nơi xó rừng, lưng đồi, sông dài, núi lớn
nơi đóm hỏa-châu nửa đêm đốt cháy sương quê
một mình trong tay cả trời tuyệt-vọng.

Xa quê hát khúc buồn trận mạc
nhớ em chiều-canh-so-đũa mắt nheo
từ độ theo chồng sao đi biền biệt
nhớ em tôi chất ba-lô đầy .

Đêm trôi đạn thù kìn kịt bay
mong một ngày về ôi xa quá
nước chân khe ấm réo gọi ngày
thấy giặc bên kia bờ nhấp nhố .

Nước mắt rơi trên đôi nạng gỗ
cầm canh giặc chân ghim dấu đạn thù
ước đem thân lấp đầy kín mộ
để ngày về thôi khóc lệ thiên-thu.

Huy Uyên

BUỒN CHIỀU THỊ TRẤN

Em ở đây ôm rét lạnh quê người
Thương cái lạnh của miền quê anh ở
Nhớ buổi em về chia thương chia nhớ
Đứng ôm nhau nghèn nghẹn nỗi mừng vui

Thị trấn chiều về mây bay buồn hiu
Cơn mưa chắn ngõ vào Thôn ngấn nước
Đường đất nhão bùn đi mau muốn trượt
May có anh để níu, giựt giữ thăng bằng!

Ngọn đèn dầu khiến cảnh nhà thêm lặng
Đêm miền cao thăm thẳm phát rợn người
Gặp lại nhau nơi cuối đất cùng trời
Chia chén rượu để tiễn người ly xứ!

Ly xứ gì anh! Chỉ đời vay mượn
Sao bằng bên nhau nồng ấm tình quê
Mai em có đi thì cũng có về
Đừng nói tiễn đưa cho lòng thêm nặng

Rồi từ đó em dặm dài mưa nắng
Buồn lá thu vàng buồn nhánh sầu đông
Đời tất bật giữa đất người xao động
Mười mấy năm quên lú cả lối về!

Anh mỏi mòn níu gọi lời chân quê
Sao chú không về để đi đường trơn trượt
Để ngồi cùng anh chia nhau chén rượu
Lỡ mai kia mốt nọ, e muộn màng!

Anh ơi! Đất người nắng mưa ngày tháng
Trời quê hương em vẫn giữ trong lòng
Như giữ tình anh hẹn buổi tương phùng
Nhưng giờ đã muộn màng rồi! Quá muộn…

Không còn giữ, níu anh qua đường trơn ướt
Không còn ngồi bên nhau trời quê xưa
Không còn nắm tay anh chiều giăng mưa…
Thị trấn quê hương và đất người…Thăm thẳm….

Ngày nhận được tin em ngoái nhìn cố quận
Chỉ thấy mịt mờ cuộn dáng mây bay
Núi cách sông ngăn, em tìm không thấy
Chỉ thấy buồn thương nước mắt hai hàng..

Muộn màng rồi anh! Quá đỗi muộn màng
Lời thơ em cũng quặn lòng se thắt….
Nước mắt rơi chỉ từ hai con mắt
Lời thơ rơi từ cùng tận nỗi buồn đau….

Trần Huy Sao

MẮT LÁ

Hình như có mùa đông rất vội
Theo áo em về mấy bữa nay
Giòng sông xanh quá đôi bờ sóng
Ta bỗng nghe lòng chớm theo may

Hình như có đôi mắt đi lạc
Len nhẹ vào tim một thoáng cay
Tình như là bụi hư không ấy
Phủi mãi, mà sao nhớ vẫn đầy

Hình như người ấy không đi lẻ
Có bạn lâu rồi ta đâu hay
Chiều nay qua phố nghe chim kể
Mới biết lòng không nhẹ hơn mây

Chục tách café trong quán đợi
Chẳng đắng bằng một thoáng mong ai
Chiều bâng khuâng rụng đôi bờ lá
Ngỡ mắt người dưng lúng liếng bay

Mường Mán

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: