Quán Thơ Hư Vô kỳ 200


x  c       vc

VỈA HÈ TUỔI THƠ

Em đứng khóc giữa mưa dầm ướt áo
Phố xá đông người biết đợi chờ ai
Trời đã tối hay đèn đêm chưa thắp
Mà đường em qua nhiều quá chông gai?

Tuổi thơ em là vỉa hè, góc phố
Lớn lên từ những con mắt hững hờ
Em có khóc cũng đâu ai ngó tới
Người lạ người đang quay mặt làm ngơ.

Một chén cơm thừa cho lòng đỡ đói
Chầu chực cả ngày được chút cặn dư
Có những thứ mà người ta vứt bỏ
Là cả một đời em vẫn ước mơ.

Xin hãy nối rộng vòng tay thương mến
Hỡi những người còn may mắn hơn em
Thế giới này sẽ không còn tiếng khóc
Khi lòng người biết mở cửa từ tâm…

Hư Vô

KHÚC TÌNH ẢO

Chưa lần gặp … Mà tim ta cứ ngỡ
Duyên bao lần – Từ cái thuở cài trâm
Đã bao năm, lời thơ tình vẫn dệt
Cho ai kia…xao xuyến những đêm trăng

Áo trận, giày Saut…một thời bom đạn
Dấu ấn riêng mang – Màu áo hoa rừng
Cao nguyên hề! Gió, bụi mù, đất đỏ …
Bước chân đi còn vang khúc – sa trường …

Đêm chiến tuyến, hỏa châu bừng mắt lá
Mộng ân tình nào tính được trăm năm
Chén rượu cay khề khà cùng bè bạn
Vẫn nghĩ về ai phố thị xa xăm…

Tàn cuộc chiến…Phương trời xa lạc bước
Ta tìm quên khúc thơ, họa ngày qua
Cảm ơn người ! Cho ta tròn ân nghĩa
Nên con tim mắc cạn lời tình ca!

Dzạ Lữ Kiều

CHẠNH LÒNG NHỆN VÁ BÓNG TRĂNG BAY

Có phải đêm nay trời trở gió
Ngập hồn xơ xác lá vàng bay
Tỉ tê tiếng dế từ muôn thuở
Thổi giấc sầu theo những áng mây

Chén rượu qua đêm bỗng dột lòng
Đèn tàn quán nhỏ rộng thênh thang
Nghìn khuya rót chẳng đầy lưng rượu
Để tiễn lưng trời vó ngựa lăn

Ta nghĩ mà thương từng tiếng thở
Gác vàng theo dõi bóng chim bay
Ngàn năm trắng tóc theo nhân thế
Hồn cũng già nua giữa tháng ngày

Đáy mắt bỗng mờ theo khói giăng
Lung linh đáy chén rượu đêm tàn
Trăng lên thăm thẳm đời hư ảo
Hề cố nhân ơi, tống biệt hành

Ta nghĩ mà thương người tri kỷ
Võ vàng bên một giấc chiêm bao
Đường dài ngun ngút hồn mưa bụi
Lớp lớp từng cơn thổi bạc đầu

Hỡi ơi, mới thấy canh trường mộng
Như dấu xe lăn dưới quán đời
Khách trọ năm xưa về lặng lẽ
Chạnh lòng nhện vá bóng trăng bay

Đêm nay ngồi dưới vầng trăng lạnh
Đón gió từng cơn thổi vọng về
Rót gió cho hồn ăm ắp gió
Mai sau còn gió khóc hồn ta

Nghe không, trống giục gà xao xác
Đêm sắp tàn theo giấc mộng dài
Chén rượu tử sinh hong ấm lại
Mời người tri kỷ cạn đêm nay!

Ngô Nguyên Nghiễm

VỀ ÔM GÓC NÚI

Áo nhuộm phong trần chưa rũ sạch
Tóc đã pha màu nắng quan san
Thôi thôi ta về ôm góc núi
Đẽo gỗ trầm hương tạc tượng nàng
Gõ phách mà ca bài độc đạo
Hứng tinh hoa nhật nguyệt càn khôn
Mang ẩn tích về treo cổng gió
Chợt phân vân ngẫm chuyện sinh tồn

Mềm môi rượu cạn đêm trừ tịch
Lại nhớ người xưa, hương tóc xưa
Đường thăm thẳm bước chân lơ đảng
Thoảng nghe lạc điệu pháo giao thừa
Thôi thôi ta về bên dốc đá
Dựng am đường hội chứng vô âm
Rủ chim chóc ngao du rừng trúc
Đốt cảo thơm chuyển hóa huyễn thần

Dư ảnh chập chờn như bụi khói
Ảo chân rời rạc giữa lưng trời
Thôi thôi ta về ôm góc núi
Đục gỗ trầm hương tạc tượng người
Gõ nhịp mà ngâm bài tuyệt tận
Gọi hồn Lá Thắm suốt đêm thâu
Gió sương phơ phất đời cô lặng
Nhòa nhạt chưa phiến thạch mộ sầu?

Phan Bá Thụy Dương

THÁNG 4-2014

Mẹ đã qua lâu thời con gái
tháng tư bây giờ đầy lá rụng ngoài hiên
mới đó đã bốn-mươi-năm mưa dầu nắng dãi
mẹ thức từng đêm dỗ mãi ưu-phiền.

Xưa áo trắng bên ai sân trường
bên ngoài dập dồn tiếng súng
những lớp đời trai binh lửa chiến trường
quê nhà căm hờn uất nghẹn .

Tháng tư đổ từng hồi chuông đau đớn
báo tin người nằm chết sớm mai
cầm súng nhắm đầu thù mà bắn
cờ gãy ngang dưới gốc kỳ-đài .

Tháng tư tiếng phát-thanh-viên giọng buồn
đã đổ sụp cơ-đồ đất nước
lệ chảy hai tay đưa đầu hàng
người chôn trong tim nỗi đau Tổ-quốc .

Khắp nơi quanh đây quá đỗi nghẹn ngào
tim thắt lại bàn tay đóng cửa
giặc điên cuồng ngõ trước sân sau
vội vã chôn mồ ma, trận đòn thù bão tố .

Bốn mươi năm bẫy người rình rập
ngày cần-lao quanh quẩn đói nghèo
ngoại-ô buồn cửa nhà tan nát
bạo-tàn lơ lững ai treo?

Em, tôi nghèo xơ xác thân ma
con đường cùng làm thân trâu ngựa
năm tháng đày đọa đạp chà
quê-hương ngập tàn lửa đỏ .

Tháng tư đau chôn rồi bao mơ ước
em xưa giờ tóc bạc da mồi
khổ đau đem trút lên người đói rách
để tôi ôm lòng dạ khôn nguôi
để tôi luống những ngậm-ngùi .

Sài-gòn tháng 4-2014
thành-phố ngập bay lá đỏ khô vàng
gởi nước mắt về chan trời Đà-Nẵng
thân phận người xa xót chìm quanh.

Bao giờ có được thanh-bình .

Huy Uyên

ĐƯỜNG CŨ

Con đường Trần Quý Cáp
Con đường Hồng Thập Tự
Anh còn nhớ không
Một thời yêu đương cũ
Hàng me già ướt đẫm trong mưa
Những nụ hôn vỉa hè
Tình yêu, luân vũ
Cây cầu nào qua sông Thị Nghè
Ngõ vào nhà em trời mưa loáng nước
Những bông hồng Đà Lạt
Những chiếc gai, đến bây giờ vẫn làm tim em rướm máu
Ôi anh, còn nhớ
Những ngày Sài Gòn có nắng, có mưa
Mưa tháng Năm, nắng tháng Tư
Tình yêu hai ta không ngày tháng
Ôi biết đến bao giờ
Em lại được đi
Trên những con đường yêu đương cũ
Con đường Trần Quý Cáp
Con đường Hồng Thập Tự
Không biết lá me còn rơi trong ngày mưa
Và anh còn trên tay những bông hồng Đà Lạt
Những chiếc gai, đến bây giờ vẫn còn làm tim em rướm máu

Trần Mộng Tú

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: