Quán Thơ Hư Vô kỳ 198


1794818_266029330225979_901354947_n

DẤU CHÂN VY

Em về một thoáng chân vy
Ngang cái bóng người tình si thuở nào
Tay dài chưa tới chiêm bao
Hình hài tôi đã tan vào hư không.

Còn dính chút phấn em hồng
Bỏ quên ở giữa bụi vông vang vàng
Từ em vội vã bước ngang
Mùa thu ngập lá quanh tàn tích tôi.

Biển xa có vá liền trời
Cũng chưa tới chỗ em ngồi lẻ loi
Thì em hãy níu hồn tôi
Phất phơ như vạt áo phơi lưng trần

Chỗ có giọt lệ không chân
Chờ đêm động thức ân cần lăn qua
Chảy vào một phía thật xa
Thành con sóng đẩy tôi ra muôn trùng …

Hư Vô

LẠC PHÍM TƯƠNG TƯ
(Cảm tác từ bài thơ
Tựa Em Về Giữa Lúc Tôi Say của Hư Vô)

Giọt mưa tình buồn buông nốt lặng
Thánh thót vang đều khúc chia phôi
Cho ngọn đèn soi tàn quá khứ
Chẳng thấy tương lai chẳng thấy người.

Có biết mùa xuân đang rất vội
Cho cánh chim buồn hót lẻ loi
Gọi tình quân mãi trong mưa lệ
Lời thiết tha còn vọng tim tôi.

Hãy đắm trong mơ đêm nguyệt tận
Hãy cứ say tình môi thắm môi
Dẫu biết dương gian không là thực
Vẫn đây chiếc bóng tựa bên người.

Lời ru thỏ thẻ trăng vàng nữa
Gió hát ru hời khúc nhạc say
Note thương thổn thức cung đàn chậm
Réo rắt du dương giấc mộng dài …

HTNX.

ĐÔI MÌNH

Vợ về nấu tộ canh chua
Nấu cơm gạo mới nhớ mùa tháng tư
Chồng vun một luống khoai từ
Tình bầu nghĩa bạn tương tư bóng Mình

Lục bình điên điển linh đinh
Con cò lặn lội cá linh đổ đồng
Áo em phai bạc bờ sông
Hờn mình một nắng để chồng hai sương

Mười hai bến nước tư lương
Trăm năm tấm mẳn còn thương thuở đầu.

Lê Thường Nhiên

TIỄN BẠN XA ĐỜI
(Viết cho bạn tôi- Trương Thanh Hoan- nơi cơi vĩnh hằng)

Đêm có tiếng kinh cầu ru khắc khoải
Bạn đi rồi bỏ lại những buồn vui
Vì sao nhỏ giữa trời cao xa mãi
Sáng mong manh chút phận tủi, xa đời.

Đêm có tiếng ai buồn trong gió nhẹ
Lũ côn trùng khe khẽ khúc tàn canh
Thảm cỏ xanh, sương ướt lạnh vai nằm
Trời đất rộng đã say rồi giấc ngủ.

Bạn đến đây như loài chim Oanh Vũ
Góp cho đời từng tiếng hát nhỏ nhoi
Có ngờ đâu bão từng cơn, bão dữ
Đôi cánh gầy rồi một tối thiên thu.

Rượu đêm nay một mình tôi uống cạn
Rót cho đầy đôi chén tiễn nhau đi
Biết rồi có quen dần theo năm tháng?!?
Bên dòng đời luân vũ hợp, phân ly.

Ngủ đi bạn giấc mơ đời hồ thỉ
Dẫu trăm năm cố lý Mẹ ru về.

Nguyên Chương Thảo ( 2-2014)

KHÚC TƯƠNG TƯ

Em về trong giấc mơ tôi
Áo sương thanh thoát gởi lời hẹn trăng
Bóng xưa trôi giữa mênh mông
Rêu xanh thềm cũ âm thầm lặng im
Em về thức giấc lãng quên
Bay trong một cõi không tên lạ lùng
Tan mơ không ảnh không hình
Giữa khuya ngọn gió vô tình qua đây.

Trần Hữu Nghiễm

ĐÁNH MẤT

Tôi mới vừa đánh mất một giấc mơ
Ai nhặt được làm ơn cho chuộc lại
Giấc mơ ấy mùi phân trâu ngai ngái
Thằng nhóc cầm roi, con nghé ọ lon ton.

Tôi làm rơi niềm tin, rơi quả tim non
Có ai gặp sẵn sàng xin hậu tạ
Bằng phố thị lềnh khênh muôn mặt lạ
Đang dửng dưng ăn, nói, khóc, cười …

Tôi ơ hờ thất lạc mối tình côi
Phơn phớt tím chừng mối tình mỏng lắm
Xin đổi lấy nửa đồi sim hanh nắng
Bên triền xanh, có cỏ, có hai người.

Tôi vô tâm từ khước mảnh đời trôi
Mảnh đời rách mùa màng đang hấp hối
Kịp hồn vía bến bờ về tạ lỗi
Phù sa hằng tắm táp tuổi thơ tôi

Thêm mai này tự đánh mất mình thôi
Ai rộng lượng đừng cho tôi xin lại …

Đào Công Điện

NGỤY BIỆN

Thà Tôi bới trời xưa tìm nắng cũ
Hong khô buồn thiếu phụ đọng mi Người
Hơn hèn yếu thông đồng cùng quyến rủ
Giấu được đời không giấu được chính Tôi

Tất cả qua, tất cả đã qua rồi!
Tôi giữa dòng trôi, thuyền Người cặp bến
Tôi phải đi (dù rằng không nơi đến)
Người phải quên (dù bến đục hay trong)

Có thể ngày mai con nước ngược dòng
Nhưng vĩnh viễn hướng lòng Tôi không ngược
Người phía sau, Tôi đi về phía trước
Dĩ vãng nào đuổi kịp được tương lai?!

Đừng giận hờn! Đâu phải lỗi nơi ai
Đừng luyến tiếc! chỉ hoài công luyến tiếc
Chuyện ngày xưa lồng vào khung bất diệt
Treo giữa trời mà biết… có ngày xưa

Mây dù giăng không hẳn sẽ phải mưa
Ngàn thông lệ cũng chưa là định luật
Càng “phải chi”, càng buồn thêm sự thật:
Ta yêu nhau và đã mất nhau rồi!

Người về đi! Tôi… ngụy biện… cạn lời!

Cành Cong

TRỐNG KHÔNG LÒNG TA

Bước xuống phố, chiều xanh và mây trắng
Mà lòng ta thì trơ tráo vô cùng
Ta trống rỗng như chưa từng được sống
Có và Không là một nỗi sầu chung

Em, linh vật của một thời đi học
Còn trong ta sót lại những điêu tàn
Đành đổ vỡ theo mạch sầu khép lại
Ta bàng hoàng giữa chốn hổn mang

Ta thất chí làm thân con ngựa hí
Suốt chặng đường mệt lã héo khô
Ta không biết những chặng đường ly biệt
Đã đi đâu và sẽ trở về đâu?

Buổi chiều xanh mang một nỗi hoài tình
Ta huyển hoặc đời ta mấy nỗi
Em, trang thơ chưa từng khép vội
Ta đọc mòn giữa cuộc điêu linh

Chiều xuống phố mênh mang dòng tưởng niệm
Như nhớ em – mà không phải – nhớ em
Thấy nổi trống trơn vây quanh quấn chặc
Cuộc tình nào dấu kín phía sau, em?

Trần Yên Hòa

TÔI LÀ AI NHỈ

Tôi là ai nhỉ tôi ơi
ngợm không ra ngợm, mà người cũng không
lúc buồn, lúc nói lông bông
lúc say, lúc tỉnh, lúc ngông, lúc khờ
lúc quên, lúc nhớ vu-vơ
lúc cười, lúc khóc xác-xơ kiếp người.

Tôi là ai nhỉ tôi ơi
quê-hương không ở, xứ người nổi trôi.
sáng qua, chiều lại rã-rời
chiều qua, sáng lại rối-bời con tim
quê-hương vạn dặm đi tìm
mỏi-mòn con mắt, lặng-im một mình.

Hà Việt Hùng

2 Comments (+add yours?)

  1. sydaounesco
    Apr 17, 2014 @ 13:39:31

    Chào bạn !
    Trang thơ đẹp, thiết kế ấn tượng…

    Like

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: