Quán Thơ Hư Vô kỳ 197


nice-xangacomok

EM ĐÃ ĐỜI ANH TỪ TIỀN KIẾP

Em đã đời anh từ tiền kiếp
Nên kiếp này vẫn nợ nần nhau
Cuộc trầm luân trắng tay dài tóc
Chờ em trả dứt nợ đời sau.

Em bước vào lao đao nhịp guốc
Vẫn chưa ra khỏi giấc chiêm bao
Hãy dẫm đời nhau cho hoang phế
Cho một lần anh biết đớn đau.

Anh đã trót hư hao, lãng phí
Nửa đời sau còn được bao lâu?
Đâu có tình nào không biết khóc
Một cõi trần ai đã bạc đầu.

Chạy tới cho vừa cơn hấp hối
Đường trăm năm không có lối vào
Trả lại em hương trầm, bóng khói
Lối nào cũng bước tới bể dâu…

Hư Vô

TA TỪ TIỀN KIẾP NỢ NHAU
(Cảm tác từ bài thơ
Em Đã Đời Anh Từ Tiền Kiếp của Hư Vô)

Ta từ tiền kiếp nợ nhau
Yêu cho hết kiếp bạc đầu trầm luân
Bước tình trăm nẻo gian truân
Đạp trên gai góc không lần thở than

Nợ em mấy nhịp guốc vang
Gõ vào tim những nồng nàn lao đao
Tình leo con dốc chiêm bao
Lối nào trắc trở, lối nào thong dong?

Nợ em đôi má ửng hồng
Đôi môi thơm ngát như dòng ca dao
Lời tình bối rối môi trao
Ánh trăng chênh chếch bên cầu rối theo

Nợ em giọt lệ ngặt nghèo
Nỗi buồn va vấp tình leo dốc tình
Nụ hôn rã nát môi xinh
Chiều đau nghiêng ngả bạc hình bóng ta

Cơn đau hấp hối tình xa
Vòng tay ôm vội sương nhòa trăm năm
Nợ em mắt biếc môi trầm
Tình ta gánh nặng giữa chừng bể dâu…

Trầm Vân

LỤC BÁT TÔI

Quẳng tình vắt vẻo trên vai
chân đôi vất vưởng, hình hài thoáng không.
Bước quần quật, bước thong dong
Vui chung chưa đón, ngã lòng buồn riêng.
Lỡ thời, nắng dại mưa điên.
Dẫn đường cơm áo dạt miền danh hư
Mắt trần thấy được gì ư?…
Con tim khát máu hồ như mỏi mòn…

Đặng Triều
14/2/2014

KHẮC KHOẢI MÙA XUÂN

Hỡi dấu yêu người muôn trùng xa biệt
Em, lời tự tình khắc khoải mùa xuân
Ta yêu nhau trong nuối tiếc ngại ngần
Đời chia cách xót xa mà tha thiết .

Em, nụ tình như chồi non lộc biếc
Nở giữa đời từ tiền kiếp xa xôi
Thuở hồng hoang môi đắm đuối mộng đời
Đêm chờ đợi, đêm ba mươi trăn trở .

Tình vẫn xanh như muôn đời sóng vỗ
Mùa xuân còn hơi thở đọng tim say
Nỗi nhớ nhung hồn ngập ánh trăng đầy
Hương gió thoảng ngất ngây lời tình tự

Em, tim non theo dấu giày cô lữ
Hoài vọng về miền đất hứa xa xăm
Mỏi mòn rơi trong dòng nhớ lặng thầm
Sâu thăm thẳm tình trăm năm tận hiến.

Ngọc Quyên

HOA NỞ RƠI VÀNG CON NGÕ TRƯA

Tà áo dài em, tà áo thơ
Em ơi anh nói thế bao giờ?
– Hồi xưa, hai đứa mình tan học
Có nói gì đâu! Chỉ gió trưa…

Gió trưa Đà Lạt lạnh không nhiều
Tà áo dài em bay phiêu phiêu
Anh nói âm thầm: Cô bé đó
Áo chi mà đẹp giống mây chiều…

Giữa trưa anh thấy chiều đang tới
Đang thấy vài năm nữa chiến trường
Anh chửa thành nhân, chưa dám ngõ
Tình yêu mới chớm tựa mù sương!

Anh đi theo em, anh đi theo
Tà áo dài em gió thổi vèo
Em mở cổng ra, vào, mất hút
Buổi trưa Đà Lạt nắng trong veo…

Từ lâu, lâu rồi, lâu muôn năm
Hoa mai bâu áo nở, anh cầm
Có em, anh gắn hoa mai đó
Trên áo dài em…em thích không?

Anh nói rất thầm, nói một mình
Nhớ tà áo quá, nhớ mông mênh
Cảm ơn trời đất bao la rộng
Anh thả thơ bay bát ngát tình…

Tà áo dài em…Tà Áo Thơ
Trời ơi tôi lại nói bây giờ
Ngó qua hàng xóm, giàn bông giấy
Hoa nở rơi vàng con ngõ trưa…

Trần Trung Tá

NGÀY XƯA EM

Vi vu ngày có gió
Ta về thăm thẳm em
Áo hồng nhuồm nhuộm cỏ
Tóc thề lườn lượn mây

Em đi mà như chạy
Trốn tìm bờ dậu thưa
Ta loanh quanh nào thấy
Bóng em chìm sau trưa

Bao nhiêu năm rồi nhỉ
Vẫn nhớ hoài thưở xưa
Em xa không thiết nữa
Ta đắm vào trong mưa

Trần Trình Lãm

HỒN QUÊ

long lanh hạt sương trên tàu lá chuối
là ngọn cỏ may xỏ chỉ ống quần
khói cơm chiều kéo hòang hôn về trên mái
là lũ dơi bay bay vỗ cánh đón trăng lên

là bàn tay mẹ vun rò hành tháng tám
đóa cúc vàng rám nắng mặt mẹ yêu
là mùi lúa mới chan mồ hôi, nước lũ
chòm lá dừa hắc ngọn gió đêm đông

là những đêm thao thức nhớ dòng sông
ngày đi xa chưa kịp giội mái nhà mưa dột
là nỗi nhớ mùi phèn đóng lên cán cuốc
tiếng ho khàn mẹ sắc thuốc tàn khuya

là hồn của tâm hồn lúc ở nơi xa
nỗi nhớ day dứt hoài không dứt
là hồn của tâm hồn xanh màu kí ức
nhớ muôn đời hồn đất của rốn, nhau.

Nguyễn Dũng

LẬP ĐÔNG TRÌNH

Biết xa từ buổi yêu người
Thơm ngoan nụ ấm nghe rời rã đau
Đá vàng xao xác vì đâu
Lập Đông. Lãng đãng tinh cầu đóa mơ…

Mỏng mang cành ngất nỗi chờ
Sâm cầm phiêu hốt. Cánh thơ khát mùa
Lung liêng vạt tóc huyền xưa
Ướt mi môi ngọt. Đá chưa biết buồn

Thu nghiêng tạt bạt đỏ bàng
Phố mòn hút bóng. Đếm tàn phai rơi
Tìm đâu áo nhớ bồi hồi
Ta thôi ngơ ngác khi trời sang Đông…

Hiên đời ký ức nâu cong
Gió mơn đêm trắng. Rêu phong nỗi niềm
Xuôi triều hồng thủy uyên nguyên
Ơn em địa chấn suối miền chiêm bao

Cõi tình tỏa ngợp ba đào
Rưng tim đằm đuối, tế bào tương tư
Hoang chiều. Rét đượm tàn thu
Sầu lên nham thạch… Hình như Đông về

Nguyễn Nguyên Phượng

HƯƠNG TÌNH XƯA

Về đi em người tình ơi bé nhỏ
Có nghe chăng nắng đã chuyển sang mùa
Chim trốn tuyết quay đầu về phương bắc
Dù ngàn trùng tìm lại mái ấm xưa.

Về đi thôi tình tôi thời áo trắng
Nụ cười xinh rạng rỡ một trời mơ
Có thu vàng lung linh chùm hoa nắng
Nhảy trên cành con chim sáo ngẩn ngơ.

Về đi thôi tóc thề chiều gió lộng
Mưa chợt về lất phất áo mơ phai
Ôi ánh mắt như hồ thu gợn sóng
Tôi mệt nhoài thương mãi một bờ vai.

Về đi thôi đã bao mùa nắng lạ
Con chim gầy về đậu trước vòm hiên
Hót lãnh lót bài tình ca thuở ấy
Để hồn tôi như chiếc lá bay nghiêng.

Về đi thôi hương tình xưa say đắm
Có một thời cuống quít mảnh tình tôi
Bao dâu bể trái tim còn nồng ấm
Vẫn yêu người dù qua tuổi đôi mươi.

Nguyễn An Bình

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: