Quán Thơ Hư Vô kỳ 192


thieu-nu-ben-hoa-ho-huu-thu

Nhịp Dương Cầm Tháng Chạp

Nhịp dương cầm vì ai em buông chậm
Ngọn tóc dài đã vướng ngón tay em
Nốt nhạc lăn tròn theo từng giọt lệ
Cho nỗi buồn còn ở lại qua đêm.

Để nghe thoáng mưa tan vào dấu lặng
Ngập ngừng theo dạ tấu khúc xanh xao
Bước qua chỗ hồn tôi đang tháng chạp
Chưa ra giêng đã hụt hẫng đời nhau!

Như ngọn sóng lao đao ngoài đáy vực
Khúc thăng trầm chợt lạ lẫm cung tơ
Gõ xuống hư vô tiếng đêm lỡ nhịp
Ngón tay nào níu kịp một giấc mơ!

Tháng chạp lụn theo hàng cây bạch lạp
Khêu tim cùn quanh ngọn khói chưa tan
Dòng tóc đêm thả buồn ngang âm bậc
Theo bóng em trôi giạt phím dương cầm…

Hư Vô

Dương Cầm Lạnh Tháng 12
(Cảm tác từ bài thơ
Nhịp Dương Cầm Tháng Chạp của Hư Vô)

Sonate nỉ non rót cung đàn chậm
Mười ngón tay gầy lã phím sầu em
Note trầm quặn đau ứa tuôn dòng lệ
Mi thứ u hoài xé nát lòng đêm

Nhạc cầm nức nở rưng rưng khoảng lặng
Mưa thở than ngậm ngùi gió lao xao
Buồn ngây dại trên cuộc tình tháng chạp
Giai điệu hòa vang khúc tiễn đưa nhau

Chông chênh nỗi nhớ sầu rơi đáy vực
Tình lỡ hư hao đành đoạn duyên tơ
Trải cung lòng sao thanh âm lỗi nhịp
Đàn khóc thương tâm úa cả trời mơ

Vành tang trắng khoác đêm vàng bạch lạp
Liệm ái ân xưa tàn mộng trăm năm
Dạ khúc từ ly xót xa oán nộ
Vỡ hồn hoang trắng lạnh tiếng dương cầm

Tiểu Vũ Vi

Tháng Mười Hai Khúc Tình Cầm Lỗi Nhịp
(Cảm tác từ bài thơ
Nhịp Dương Cầm Tháng Chạp của Hư Vô)

Tháng mười hai khúc đàn tình lỗi nhịp
Dấu thời gian chưa mờ nét môi em
Sao u uất trầm tư tuôn suối lệ
Cho phím sầu ai gảy đêm tàn đêm.

Để giọt mưa rớt rơi từng nốt lặng
Dư âm buồn dạ khúc tình hư hao
Cho hồn em vẩn vơ miền tháng chạp
Bờ đêm còn đôi bóng chẳng rời nhau .

Bao nỗi nhớ xoáy sâu vào đáy vực
Phút thăng hoa hồn đắm đuối đường tơ
Đã say đâu mà cung đàn lỗi nhịp
Duyên đôi ta tàn kiếp một giấc mơ !

Tháng mười hai gió đông chừng trơ lá
Đoá vô thường tình vẫn nở trăm năm
Trời đất , đâu đã một lần thịnh nộ
Cho em còn hát mãi khúc tình câm.

Ngọc Quyên

Lời Trần Tình Mùa Xuân

Em đừng giấu tháng giêng vào cọng tóc
Bằng không tôi, sẽ cuống quýt, đi tìm
Chỉ tiếc lắm câu thơ hằng khó nhọc
Từng cùng người châm nến thức qua đêm

Em thưa thốt buổi yêu trong khúc hát
Hòng tin tôi ngày ấy trót non thề
Khảm lên đá một nỗi buồn thất lạc
Từ hoa niên mấy độ biếng quay về

Em trinh bạch giữ hồn mình gương, lược
Chải giao thừa giữa mấy búp tay thon
Diễm lệ thế tôi đành ăn năn trước
Chiêm bái người nhan sắc thuở trầm hương

Tôi, chiếc lá với hành trình thần thoại
Rơi rất mềm vai nhớ xuống chân quên
Tôi, nỗi cô đơn của mùa đông sót lại
Mồng một này ríu rít hót: Em! Em! …

Đào Công Điện

Ướt Giao Thừa

Sắp tân xuân rồi đó em ơi
Chán đời lữ thứ, chán thân tôi
Nửa đời luân lạc, còn luân lạc
Còn nhớ quê nhà, nhớ chẳng nguôi

Hiếu với quê và trung với em
Tình nhà, tình nước đều vô duyên
Bao năm gươm súng mà quê mất
Em cũng bây giờ một bóng chim

Thắp nén hương lòng ngùi tiếc thương
Cho người gục ngã chốn sa trường
Góc rừng, đáy biển phơi xương lạnh
Người sống ngu ngơ chật phố phường

Xa rồi ước cũ với mơ xưa
Cái héo trong lòng, cái vẫn chưa
Chim Việt, ngựa Hồ còn nhớ nước
Ðầu xuân tôi khóc ướt giao thừa

Hà Huyền Chi

Mùa Xuân

Con trai mặc áo hoa hòe
Quần tây guốc mộc tôi khoe cùng làng
Mùa xuân ngộc nghệch cây bàng
Tuổi tôi sắp sửa ra chàng chân quê

Lòng đang cỏ rả xum xuê
Trái tim ngơ ngác chưa hề âu lo
Mùa xuân vào tuổi học trò
Có cô hàng xóm thập thò lối quen

Ông trời còn sợ mắt đen
Huống hồ tôi tuổi hoa niên lúa đòng
Nên tôi đành phải đi vòng
Đố ai đi thẳng mà xong việc đời?

Chừng như tôi mới đâm chồi
Mắt ai làm cả bầu trời nghiêng nghiêng
Chừng như đốm lửa hoa riềng
Vừa làm hồng má láng giềng của tôi

Sương như từng giọt mồ hôi
Đẫm bông hoa tuổi thiếu thời gian truân
Tôi nghe hồn của mùa xuân
Lá non đang mở bàn chân các mùa.

Trần Mạnh Hảo

Tết Ở Bên Người

mùa xuân tuyết trắng trời trắng đất
người, xe gì thảy đều tất bật
ngọn gió cuốn hồn anh bay mau
mặt mũi se khô tái một mầu

trước mặt nhà cây phong trụi lá
trần truồng khô như cây mai giả
nhìn xuyên qua một bầu trời già
thấy đời mình giạt về phương xa

lái xe chạy một vòng thành phố
phố người rộng như bể khổ
ta thò tay ra ngoài dòng đời
níu hồn về trăm miếng tả tơi

không khí Tết không mùi để ngửi
không thiêng liêng cho lòng lạnh sưởi
ngó ngoái lại thương quá vợ con
miệng tươi cười mà dạ héo hon

bao giờ gặp lại ta trên sóng
thuyền đi chẻ ngọn trùng dương động
dắt díu nhau từng chặng thiết tha
ta về với mùa xuân quê nhà.

Phan Ni Tấn

Xuân Lối Cũ

Tôi trở lại kiếm người trên lối cũ
nghe mùa xuân chợt rũ xuống giận hờn
nơi thành cổ loài chim xưa thôi hót
tôi tìm đâu bóng nhớ thuở môi hồng?

Người đã xa như một vì sao nhỏ
cuối chân trời thương nhớ vẫn chưa nguôi
tôi đếm những mùa xuân qua hút bóng
nghe trong hồn hoa cỏ cũng tàn phai

Phố chợ đó cũng hoang đường cổ tích
dấu chân son người xoá bỏ tháng ngày
bây giờ đó đạn bom thay tình ái
ru tôi hoài trên những luống chiêm bao

Người đã xa người còn nghe tiếng nói
tôi phương này tuổi đá lạnh vàng không?
ơi lối cũ mùa xuân xưa chợt hiện
chuông tim tôi dây đứt lạnh vô cùng

Trần Dzạ Lữ

Hương Phấn Mùa Xuân

Xưa kia trời đất thật hồng
Mẹ sinh em đẹp vô cùng mùa xuân
Cỏ hoa bảy sắc cầu vồng
Ngẩn ngơ chim hót giữa vầng mây trôi

Mừng em mở mắt chào đời
Biết bâng khuâng biết khóc cười nhớ thương
Biết mơ xa biết mộng gần
Cám ơn hương mật thơm lừng sớm mai

Để anh còn có một ngày
(Trong ba vạn sáu nghìn ngày yêu)
Ngã lưng nằm xuống bình yên
Nhắm hai con mắt đa tình mà mơ.

Nửa khuya cúc áo khép hờ
Cho anh say đắm hôn bờ ngực em

Linh Phương

Khúc Giêng Non

Tháng mười hai ơi đừng trôi đi nhanh nhé
Có một người đốt lửa hát ca dao
Bưởi còn non cà thì phải bão
Chẳng đặng mùa chẳng đặng nhớ thương nhau

Tháng mười hai ơi đừng trôi đi quá mau
Một gã si ngẩn ngơ hoài cuối phố
Ôm đàn nghêu ngao bài tình ca dang dở
Khung cửa sổ ai giữ kỹ mùi hương

Tháng mười hai ơi xin chớ vội lướt ngang
Rồi để lại cơn gió lòng se lạnh
Mưa cuối năm dầm dề hoài không tạnh
Nẩy mầm xuân lộc biếc đâm chồi

Viết cho tháng mười hai từng dòng chữ tinh khôi
Nắng nhảy múa tung tăng sỏi đá
Búp nụ xanh ẩn sau vòm cây kẽ lá
Đợi mùa về cùng hát khúc giêng non

Đỗ Ngọc

Bông Hồng Đầu Năm

Mưa chẳng nhảy valse trên đường nữa
Vàng chi lắm thế nắng mai ơi
Hình như có điệu tango mới
Đưa bước em qua ngõ nhà người

Đông biếc đã phai ngoài dậu trúc
Tết hồng xác pháo cuối hiên mai
Có chàng nghiêng ngó xuân sau trước
Rồi chợt thấy mình đi theo ai

Dòng sông uốn lượn theo chân sáo
Chim lợp vòm me khúc nhạc vui
Đi lễ chùa xa nên em vội
Quên cả giấu duyên trên miệng cười

Màu áo hoa ngâu như là sóng
Tóc mơ se mộng với mây trời
Thầm cuốn lòng ai lên tận núi
Chùa xa chuông điểm nhịp sương rơi

Lóng ngóng ẩn mình sau hương khói
Với cành hoa nói hộ trên tay
Sao anh chẳng dám trao thiên hạ
Để hồng úa rụng chỉ còn gai

Bông hồng chưa nhận em đâu biết
Có kẻ khật khùng suốt Tết nay
Trái tim thôi nhảy soul trong ngực
Bởi đã hoá thành bong bóng bay …

Mường Mán

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: