Quán Thơ Hư Vô kỳ 189


298187_201331916593303_6857085_n

QUÁN TÌNH NHÂN

Tại giọt cà phê em pha đắng
Đêm nay lại thức trắng nữa rồi
Thêm một hạt đường em còn tiếc
Để tôi biết ngọt giữa môi người!

Em ngồi che bóng trăng vào tóc
Khuấy cho sóng sánh nét xuân thì
Uống đêm chưa cạn hương 16
Mà buồn như đã tới đáy ly.

Một đóa dã quỳ ai đánh rớt
Nằm phơi lăn lóc lối tình nhân
Tôi biết ngày mai em sẽ khóc
Cho người khách lạ tưởng chưa thân.

Em khuấy đời nhau vào hướng khác
Còn nghe dính dấp một mùi hương
Hay tôi đã uống ly bùa phép
Ngọt rát môi từ giọt không đường…

Hư Vô

DẠ KHÚC MƯA

Đã có lúc người không ở lại
Tôi rất buồn trong một cơn mưa
Ngồi nhặt sợi tóc dài trên gối
Đợi ngày sau tiếc những ngày xưa

Sao đêm khuya phải dần về sáng
Để hai người trước cuộc chia ly
Chuyến xe ấy đi ngày lẻ bạn
Bờ vai tôi ai nói thầm thì

Một em đi phía trời đầy gió
Tay nào che nước mắt đang nhòa
Một tôi với bóng hình mờ tỏ
Hương phấn gần thoáng chốc bay xa

Đêm mưa rơi ướt mùi hương lá
Em nồng nàn ấm khoảng không tôi
Giờ giấc ngủ đã nghe mắt lạ
Cứ chập chờn khép mở chơi vơi

Thôi đành vậy mùa đông đang tới
Tay nào che nổi bóng mưa tan
Không khép cửa vờ như chờ đợi
Áo người quay lại nẻo lá vàng.

Từ Kế Tường

CƠN BÃO

buồn lang thang xuống phố
cơn bão rớt rất gần
mưa dài theo nỗi nhớ
thèm ôm riết tình nhân

chiều qua thêm hụt hẫng
ngồi đếm sợi mưa bay
mắt cay màu kỷ niệm
giọt nào tràn qua tay

người đi ngoan ký ức
giấc ngủ mềm ý thơ
giá như mà có thể
yêu được nhau bây giờ.

Cát Nhu

GỌI TÌNH BÊN SÔNG

Có một lần nhớ quá
ra sông đứng gọi tình
tình xa, người hoá lạ
chiều mồ côi cánh chim…

Có một đời xưa quen
đã mù sa cổ tích
kỷ niệm sầu chia nhánh
Địa Ngục và Thiên Đàng

Rạng đông màu mắt em
sực nức hương buổi sớm
hoàng hôn túa trong anh
từ ngày chia biệt mộng

Qua sông hề sông rộng
soi bóng dài chiêm bao
biết tìm nhau nơi đâu
giữa mù khơi đời sống?

Có đôi lần đứng ngóng
ngày tình nhân chia lìa
vỗ đàn mà hát hỏng
nhớ sum vầy xưa kia…

Có nhiều lúc chơi vơi
hôn Cúc vàng thầm lặng
thương ơi tờ lụa mỏng
em biệt dạng bên trời.

Trần Dzạ Lữ

MÙA PHAI

Ta ngắt ngang nhánh nắng
Đánh dấu thêm một ngày
Này em, đừng im lặng
Dẫu sao mùa đã phai

Tay ôm vòng lưng gió
Môi ngọt ngào cỏ xanh
Ánh chiều hoang mang đỏ
Một em khóc sao đành

Xế rồi vầng trăng lẻ
Buồn hơn nỗi mồ côi
Thôi em, đừng nhỏ nhẹ
Trái chín mé vườn rơi

Gọi tên tình nhân nhỏ
Trên ngầu đục dòng sông
Băng qua triền dốc nọ
Áo ai phơn phớt hồng

Ta ngắt ngang nhánh nắng
Đánh dấu thêm một ngày.

daocongdien

ĐÊM HOANG VU

Gối đầu lên sóng biếc
Nghe dội lại lòng đau
Người quay đi biền biệt
Hồn tôi ơi về đâu!

Đêm nay, đêm hoang vu
Đêm chơi vơi ngục tù
Đêm giam vào nỗi nhớ
Đêm nghe buồn thiên thu

Tội tôi yêu rất nhiều
Nhưng chẳng giữ bao nhiêu
Người nhẫn tâm quay mặt
Tình ơi chết một chiều

nguyenthitehat

MÙA

mùa em đâu đó trong đuôi mắt
liếc xéo đồng không . lúa chợt vàng
gió tôi nhè nhẹ đi qua . đủ
nõn sữa đòng đòng ngậm dở dang

mùa em đâu đó trên vai . rụng
sợi tóc miên man đáp xuống trần
tôi làm hạt bụi im thin thít
mở mắt trông chừng đôi gót chân

thangtram

BẾN SÔNG

Em lấy chồng tôi ở lại bến sông
Con đò vắng mãi bềnh bồng thương nhớ
Con sông dài nằm còng queo bồi lở
Và lòng tôi nức nở giấc mộng chiều

Em lấy chồng bến tím lạnh cô liêu
Sóng vùi lấp những đêm vui hò hẹn
Gió dậy thì từng cơn nghe nghèn nghẹn
Kỷ niệm trôi e thẹn chẳng quay về

Trăng bây giờ như uống phải bùa mê
Chẳng buồn sáng thêm ủ ê mặt nước
Áo cô dâu ngạt ngào hương tha thướt
Cho thuyền ai chèo vội vã ngược dòng

Em lấy chồng từ đây hết trông mong
Hồn trống vắng men yêu sầu lay lắt
Thủy triều lên như kim đâm dao cắt
Trái tim chìm hiu hắt cả miền sông …

Vũ Kim Thanh

BIỂN ĐÁ

Người ta chất chồng những tảng đá cuội
ngăn bờ đại đương, em biết để làm gì
Và câu hỏi cho hoàng hôn
khỏa lấp phút tàn phai loang lổ
men đá tảng thời gian không vỡ
sắc cạnh mòn dưới làn nước vô tình
lạnh buốt hoa cương …
giữa biển chiều tha hương
vết thuơng lênh đênh, buồn rong rêu trôi giạt.

tiếng dội ghềnh San Mateo làm câu hát
đại dương sóng mới tinh
thanh âm giục giã….
vẫn trẻ trung triệu triệu mùa thế kỷ
bí hiểm thâm xanh
như em hỏi anh
tại sao mình yêu nhau
tại sao cát thủy triều e ngại
và những vỗ bờ tham lam mãi
cho ghềnh đá cau mày
có gì đâu em…
như một phút say
nhân gian nói lời chân thật
bởi đá lặng im dường không biết khóc
bởi mắt nhìn khác ngôn ngữ đôi môi…

San Mateo chiều lẳng lặng viễn khơi
rất nhiều câu hỏi vọng đi
không tiếng trả lời
có lẽ anh biết
tại sao bước chân tình nhân
nhẹ nhàng trên đá…
nhưng,
biển tràn dâng bắt nguồn từ gió
hay tận đáy lòng khắc khoải chưa yên?!

caphesuotngay

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: