Quán Thơ Hư Vô kỳ 187


ngoảnh lại tháng 10

NGOẢNH LẠI THÁNG 10

Ngoảnh lại tháng 10 cho dài cổ
Còn chưa tới chỗ có em về
Để trả tôi xanh xao giọt lệ
Mà em đánh rớt giữa cơn mê.

Trời đất trăm năm còn lỗi hẹn
Thì làm sao trả hết nợ nần?
Ngoảnh lại trần ai thêm cùng tận
Chắc gì níu kịp áo tình nhân.

Chỗ có đôi lần em đứng khóc
Cho màu lụa biếc vẫn còn thơm
Bỏ tôi chết đuối trong đôi mắt
Từ khi giọt lệ có linh hồn.

Đâu còn thấy đường mưa em tới
Mím môi nín thở nhón qua đời
Mang theo giọt đá vàng tôi đã
Nhỏ xuống thênh thang áo tháng 10..

Hư Vô

THU CA THÁNG 10
(Cảm tác từ bài thơ
Ngoảnh Lại Tháng 10 của Hư Vô)

Lãng đãng hương thừa giăng phố cổ
bóng thời gian vờn qua lối về
áo hoàng hoa vàng cơn mê lộ
giờ phôi pha bước mộng phu thê

Anh không về…lỡ mùa trăng hẹn
Tầm Dương bến cũ khúc tỳ cầm
đêm chia lẻ úa vầng nguyệt tận
nỗi lòng sương phụ hoài cố nhân

Rung tơ phím rũ lời thu khóc
những nụ nhớ chín đỏ tình thơm
sầu cánh mỏng gầy cay khóe mắt
nhuộm tím tương tư giọt lệ hồn

Em như chiếc lá khi mùa tới
theo con nước lạ rẽ sông đời
chợt ngoảnh lại thì… hình như đã
lạnh dấu buồn áo thu tháng mười…

Tiểu Vũ Vi
Paris, 01/10/13

HẸN HÒ THÁNG 10
(Cảm tác từ bài thơ
Ngoảnh Lại Tháng 10 của Hư Vô)

Tháng 10 vẫn còn đây phố cổ
Hạt mưa chiều rưng rức đường về
Em chờ anh bâng khuâng dòng lệ
Xót ngày vàng xao xuyến cơn mê.

Đã cùng nhau trăm năm thề hẹn
Dẫu một mai chia cách đường trần
Vẫn trong nhau mùa xuân bất tận
Đêm tàn đêm đối bóng tình nhân

Em chấp nhận như chưa lần khóc
Từ xa nhau hơi ấm còn thơm
Em giấu hờn rưng rưng khóe mắt
Nguyện cùng anh chia nửa linh hồn

Người đã vô tình đưa em tới
Bến đợi đường mưa giấc mơ đời
Dấu khắc tình sầu tim em đã
Nồng nàn đêm hò hẹn tháng 10.

Ngọc Quyên
Sài gòn, mùa thu 2013

THÁNG MƯỜI HOA CÚC

Bây giờ là tháng mười
Em như hoa cúc nhỏ
Sao anh không là gió
Thổi mùa thu vào em

Bây giờ là tháng mười
Em hiền như hoa cúc
Sao anh không là đất
Cho em ngả vào lòng

Bây giờ là tháng mười
Em gầy như nhánh cúc
Sao anh không là mưa
Cúi hôn từng cánh lá

Bây giờ là tháng mười
Em mong manh như cúc
Sao anh không là nắng
Ôm em ấm một ngày

Bây giờ là tháng mười
Sao anh không là rượu
Em là hoa cúc vàng
Cho anh Hoàng Hoa Tửu

Tháng mười tháng mười đến
Mùa thu mùa thu qua
Cúc vàng cúc vàng héo
Anh xa anh xa … xa

Trần Mộng Tú

MƯA LĂN TRÊN CỬA KIẾNG

tình đau về với ta buồn
buồn ta cũng tạt như nguồn mưa đông
mắt em có thấm lạnh hồn?
mưa ta có lệ ngoằn trên kiếng đời?
tháng mười một, gió, thấp trời
là ta ủ dột lòng mùi khóc ai
hỡi người như chuyện mây bay
cám ơn em bỏ thiên tài tang thương!
tình đau về với ta buồn
buồn ta cũng dịu như sương đầu ngày
hiên người ẩm giọt mù mai
thì sương vắn đẫm sầu dài mấy trăng…
em ngồi em lạnh bàn chân
tình hay ho thuở dằn lòng ngó ra!
ngày chiều phất vạt mưa qua
cám ơn em đã lệ sa kiếng ngoài …
ơn người cứ phụ lòng ai
ơn đời sống một đề tài khổ đau!

Nguyễn Tất Nhiên

THÁNG MƯỜI CỦA CÚC TẦN

Ừ thôi tần cúc thôi vàng
Áo thu em đứng cuối hoàng hôn mưa
Chút giông bão cũng không thừa
Chừ bàn chân nữa bước vừa qua đây

Hỏi gì tần cúc ngất ngây
Cứ chừng người bớt vơi, đầy lòng tôi
Chỉ thương nắng ướt bên đời
Tháng mười rụng xuống như lời cơn mưa

Cúc tần năm ngón tay thưa
Vẫy câu tạm biệt mãi chưa hết rầu
Mắt em cắm vết thương sâu
Tôi cầm giọt nước cúi đầu tương tư

Ừ thôi tần cúc tiểu thư
Sẽ tôi cùng nỗi nhớ từ xanh rêu
Sẽ tháng mười một liêu xiêu
Tới lui tìm lại lắm chiều hoàng hoa …

Đào Công Điện

THÁNG MƯỜI BIẾC XANH

Mai anh
nhặt nắng thu vàng
Gởi theo gió
chớm mùa sang đến người
Nỗi buồn
giữ lại câu thơ
Cho em bên ấy
tháng mười biếc xanh
Dang tay
anh níu một nhành
Mới hay cây cỏ
mang hình bóng em
Dường như
ngâu rớt ngoài hiên
Vạt mưa thơm
ướt tóc mềm dễ thương
Trong ngày
sinh nhật dạ hương
Bỗng dưng nỗi nhớ
về bâng khuâng chờ
Nụ hôn nồng
với giấc mơ
Tình yêu
sẽ nối đôi bờ đại dương

Linh Phương

THÁNG 10 – THÀNH PHỐ DỐC ĐỒI

thành phố dốc đồi già theo người đi
hoa quì dại có bao giờ vàng thế
sao hoa quì buôn quá
hay chính ta buồn
tẩu thuốc nào để lại khói sương
trên đỉnh tháp nhà thờ buổi sáng
trên phố chợ buổi chiều
trên cửa kính quán cà phê buổi tối
khói sương sao buồn quá
hay chính ta buồn…
chiếc valise vuông va ống poster tròn
trên vai một người chở nặng
bay lên bầu trời
thành phố dốc đồi không ngoái lại
buồn như những thung lũng ngủ say
buồn như một nghìn năm cao nguyên hoang dại
buồn như một nghìn ngọn thông ướt sương
trên đồi…
bây giờ còn lại một mình tôi
buổi chiều
kéo cao cổ áo lên phố chợ
gió ơi là gió
chưa chi đã mùa đông
khum tay che một đốm lửa hổng
cho đỡ lạnh
cho đỡ hoài mong…
bây giờ còn lại một mình tôi
trên vỉa hè đá lát
đá những trái thông khô
nhảy một nhịp vu vơ
hoa tím trong cỏ ơi sao mày lẻ loi quá vậy
chúng ta ai buồn hơn?…
bây giờ còn lại một mình tôi
thềm đá cao phố chợ
co ro ngồi thổi khói, ly sữa nóng nửa khuya bốc mù
tròng kính
lãnh đãng một ngày vui
trong trí nhớ…
những vì sao ơi đừng nhỏ lệ
ướt đường về chân ta
hoa quì ơi sao mày không ngủ
thức làm gì như ta
chiếc valise vuông và ống poster tròn
trên vai một người chở nặng
bay lên bầu trờị..
lòng ta cũng bay lên một cánh chim rách nát
vào chân mây ngậm ngùị..

Đỗ Trung Quân

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: