Quán Thơ Hư Vô kỳ 186


396271_105638926265021_1386679434_n

NHƯ KHÔNG

Ta về nhặt lá tàn phai
Xếp đời sấp ngửa hình hài hóa thân
Em hình như có. Như không
Guốc khua vang đã cuối dòng nhân gian.

Giũ buồn theo sợi khói tan
Hương rơi trắng dấu nhang tàn dưới chân
Bóng em rồi cũng nhỏ dần
Quay lưng ta phủi tay trần trụi đau.

Chút tình hoang phế đời nhau
Chờ em mây trắng bạc đầu thu phong
Trăm năm chưa tới một vòng
Áo thay mấy bận cho nồng phấn hương?

Gửi em sợi nắng vô thường
Về phơi nhan sắc hoang đường bên song
Em hình như có. Như không
Ta nghiêng cổ xuống giữa thòng lọng cao…

Hư Vô

NGHE ĐẤT

Nằm đây dưới bóng cây xanh
Nhìn qua lá biếc lại xanh sắc trời
Mát thơm đất trải bên người
Nghe trong ẩm lạnh da người cũng thơm

Đất lên hương, thấm qua hồn
Nghe Vui thoáng đến với Buồn thoáng đi
Giữa giờ trưa nắng uy nghi
Bóng vây vây nhẹ hàng mi cúi đầu

Người nằm nghe đất bao lâu
Tai nương ngợ tiếng đời sau thở dài
Lung linh sóng nắng đan cài
Cõi Trong điệp điệp Cõi Ngoài mang mang

Chợt đâu rụng tiếng phai tàn
Rơi ngưng nửa dáng nắng vàng trôi qua
Linh hồn thiếp giữa triều hoa
Bóng hình thôi đã nhạt nhoà quanh thân

Mai Thảo

NGHE MƯA

ngồi chăm chú đếm hạt mưa
một, hai, ba, bốn … lưa thưa xuống đường
mười ba, mười bảy … dễ thương
hai mươi, hăm mốt … buồn buồn vẩn vơ
hăm lăm .. đã rối như tơ
thôi không đếm nữa, làm thơ để dành

làm thơ từ thuở chòng chành
hai con mắt nhúng vào vành môi ai

làm thơ từ thuở chân dài
thòng ra vấp cái trâm cài tóc thơm

làm thơ từ thuở cà lăm
câu chào, tiếng hỏi cong cong hương tình

làm thơ từ thuở rùng mình
nửa đêm ẩm ướt thình lình nhớ ai

để dành thơ từ sớm mai
để dành thơ từ đêm dài hôm qua
chờ em đến, để làm quà
em chưa chịu đến thế là trời mưa

một, hai, ba, bốn … lưa thưa
mười ba, mười bảy … cũng vừa nhớ nhung
nhớ em cái bụng chùng bùng
cái tay đổ quạu lừng khừng xé thơ

trời mưa buồn thế, không ngờ

Luân Hoán

NGÀY VỀ

Ngày về em mang theo chông chênh
Sao nghe gió hát khúc an lành
Nắng mai không sáng vì đông lạnh
Anh đã không còn đón gió đông

Ngày về em mang theo cô đơn
Vườn xưa héo hắt bóng trăng tà
Gió xưa không thoảng mùi lan dạ
Anh đã đi rồi một sớm sương

Ngày về tim em sao mông minh
Thèm nghe giọng hát đượm chất buồn
Bé thơ thôi khóc nơi thềm vắng
Phố nhỏ lạnh lùng bóng buồn tênh

Ngày về, thôi về chi anh ơi
Em nghe như sóng cuộn trong đời
Còn đâu ngào ngạt hương sương sớm
Thôi hãy thôi về để gió phai

Thu Tuyết

HOA TÍM TRONG SÂN

Bỗng một hôm hoa tím nở đầy sân
Người con gái về qua thôi ngoảnh lại
Hoa tím trông theo
Nỗi buồn rơi vãi
Giọt buồn xưa thương nhớ cuối hiên xưa
Tôi một mình nhặt hoa tím làm thơ
Màu mực tím lặng lờ đau mắt tối
Bướm xa vườn chở hương theo cánh rối
Để trong sân
Tháng chín dỗi hờn. Mưa…
Và trong tôi
Những nụ tím, bây giờ
Run rẩy ướt những chiều mưa bất chợt
Người con gái về qua – không thể biết
Tôi một mình
Nhặt hoa tím
Trong sân…

Chinh Ngữ

TA ĐỨNG ĐÂY BÓNG CHIỀU SẮP KHUẤT

Người đi ôm cả trời Quê Mẹ
Mộng lớn giăng giăng biển tiếp rừng
Trong gió chớm thu về xứ lạ
Kẻ còn ở lại thấy rưng rưng

Người đã qua bờ sông Dịch Thủy
Gươm cùn bạo chúa cũng phân thây
Bởi muôn tráng sĩ thề xông trận
Bởi vạn anh hùng quyết ghé vai

Mùa Xuân Tổ Quốc không xa nữa
Đồng lúa miền Nam óng ánh vàng
Rừng núi miền Trung hoa rộ nở
Mừng ngày giải phóng được giang san

Ta đứng đây bóng chiều sắp khuất
Vầng trăng niên thiếu cũng không còn
Nên trong những đêm dài chờ sáng
Lòng gợn buồn màu lá điểm sương

Mai này tới buổi bình minh ấy
Ta biết riêng kia rất ngậm ngùi
Giữa trống chiêng chào mừng chiến thắng
Có người lầm lũi bước đi lui.

Giang Hữu Tuyên

CHIỀU HUẾ TÌM EM

Tôi về chiều Huế không mưa
Mà sao vắng bóng đò đưa hỡi người.
Đông Ba rộn tiếng nói cười
Tìm em chỉ thấy tháng mười tím thu.

Vọng từ Hương Thuỷ lời ru
Qua Hương Trà thấy mù u thoáng buồn.
Thuận An ai gửi cá Chuồn
Ngự Bình nghiêng xuống thượng nguồn ngóng trông.

Phá Tam giang vẫn mênh mông
Câu hò ai trải mà không thấy người.
Đâu rồi vành nón, nụ cười
Trường Tiền ơi có thấy người sang ngang?

Hương Giang chiều nhớ mênh mang
Nghe chuông Thiên Mụ ruột gan rối bời.
Gọi em! vang vọng đất trời
Đò đâu chẳng thấy, chơi vơi nỗi niềm.

Hoàng cung vẳng nhịp Kim tiền
Bâng khuâng Lưu thuỷ đôi miền chia xa!
Biết người đã lên xe hoa
Ta về Huế muộn, xót xa nỗi buồn.

Đoàn Văn Nghiêu

MẢNH VÁ CUỘC ĐỜI

Chắp vá niềm đau, khâu lại mảnh tình
Chẳng lành được càng thêm rách nát
Người đi ngang tặng ta vết xước
Sau hẹn hò là những cuộc chia ly

Đừng dối lòng em cứ về đi
Khâu làm chi những mảnh tình vỡ vụn
Ta chỉ là một gã khùng ngớ ngẩn
Trong những người đi lướt qua em

Em trao ta quyền thừa kế con tim
Rồi lại đắn đo tìm người mở khóa
Có lẽ ta là người giữ hộ
Chỉ làm vui những lúc xao lòng

Ta sờ vào những vết đau riêng
Và biết được đời là mảnh vá
Em đến để giúp ta khâu lại
Nhưng vô tình làm rách nhiều hơn.

Trần Quốc Dũng

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2016, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. ****** Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: