Quán Thơ Hư Vô kỳ 182


E44

THÁNG 7 ĐÂU CÒN THẤY MƯA NGÂU

Cũng có lúc thèm nghe em khóc
Dẫu rất buồn nhưng đỡ lẻ loi
Ngồi quán Mercure chờ em tới
Cùng tôi bày biện lại cuộc chơi.

Em cả đời chưa thành quá khứ
Nhan sắc chờ ai để lả lơi
Ly rượu ngày xưa còn say sóng
Giọt tình chưa cạn đã mềm môi.

Nhiều lúc muốn dắt em bỏ trốn
Ở một nơi không có loài người
Đâu phải tôi giận hờn nhân thế
Chỉ muốn em là của riêng tôi.

Nhưng đã gãy nhịp cầu Ô-Thước
Tháng 7 đâu còn thấy mưa ngâu
Từ nay em sẽ không về nữa
Thì làm sao em biết tôi đau!?..

Hư Vô

THÁNG 7 QUA ĐỈNH TÌNH SẦU
(Cảm tác từ bài thơ Tháng 7 Tôi Về của Hư Vô)

Tháng bẩy, có về qua phố cũ
Ngọn đèn khuya còn soi bóng người
Ánh lụa vàng chưa vào quên lãng
Nào đã nhạt phai áo tình tôi

Tàn tro kỷ niệm còn ghi khắc
Thời gian chạm ngõ có là bao
Thuở hẹn hò dài thơm hương tóc
Thời yêu nhớ xôn xao mộng đầu

Đêm cổ độ rong rêu lời đá
Khóc tương tư bên gốc sim già
Trăng khuyết lại tròn bao mùa tới
Thơ lệ buồn ướt giọt mưa qua

Khúc phiêu ly nghẹn ngào tháng bẩy
Trăm năm Ô Thước gọi người về
Nẽo vô thường hồn đau lạc lẫm
Bước phù vân khắc khoải sầu mê…

Tiểu Vũ Vi

KIẾP NÀO TA ĐÃ YÊU

Ta đã yêu nhau từ trong kiếp trước
Luân hồi em quấn bước chân anh
Là cỏ cây hay hạt bụi hồng trần
Là tia nắng sưởi lòng anh muôn thuở.

Nỗi nhớ nhung vô vàn như hơi thở
Tiếng thời gian hay điệp khúc con tim
Dẫu mù lòa vẫn mãi mãi đi tìm
Bờ vai tựa giữa dòng đời nghiệt ngã.

Hãy nắm tay kẻo lạc thêm lần nữa
Chuyền cho nhau dòng máu thấm lệ nhòa
Tóc em bay xuôi về nơi xứ lạ
Gởi hương thầm lời yêu dấu thiết tha

Cánh chim lẻ vẫn hoài trong mơ ước
Mùa xuân về ấm áp bóng chiều tà
Em sẽ đợi sẽ chờ như phiến đá
Trăm năm còn hoài vọng phía trời xa .

Ngọc Quyên

BỤI VÀNG

Anh rất nhớ một chiều trưa tháng Bảy
Bụi che tay không thấy hết đường về
Trời rất nắng còn anh buồn đến vậy
Khác chi ngày hiu hắt nép hiên mưa .

Rộn rã ve kêu báo Hạ sang mùa
Chùm phượng đỏ rung lòng anh như lửa
Tình rất sâu cứ chìm trong mê lộ
Lầm lũi đời người vén bụi mà đi

Ngồi bên nhau ai nói được điều gì
Trưa tháng Bảy chẳng dài thêm góc phố
Lòng nặng trĩu sầu thêm ngôi quán gió
Dài đến thinh không mấy chấm bụi đường

Bao nhiêu năm còn thoáng vọng mùi hương
Một ánh mắt, nét cười trong sợi tóc
Buồn chưa hết, hàng cây khô nước mắt
Ngửa bàn tay tê dại dấu thời gian .

Có đọng lại trong em một chút bụi vàng
Trái tim nguyên vẹn của ngày lầm lỡ
Tại sao? cứ hỏi tại sao vậy chớ!
Chỉ một lần không vội nắm tay em

Đời chất lên những mộng mị ưu phiền
Anh tỉnh giấc bên gốc mai già cỗi
Cứ tưởng tiếc dấu hài xưa qua vội
Thềm rêu phong cỏ lạnh – tiếng chim vườn .

Có nhớ không em một hạt bụi đường
Vướng đâu đó trên cuộc tình sương khói
Chiều tàn phai hoa vẫn dậy mùi hương
Ngày tháng lụi vẫn còn trưa tháng

Bảy Đời cứ xuôi theo một dòng nước chảy
Xin nhắc em một thủa đứng bên cầu
Tình trăm năm bờ bãi hoá nương dâu
Vẫn lắng xuống chất bụi vàng óng ả…

Từ Kế Tường

HUYỀN THOẠI MÙA ĐÔNG

Em giấu mùa đông trong áo lụa
Nhặt chiếc lá vàng sang tặng tôi
Hình như trời chớm qua kỳ rét
Chiếc lá hồn nhiên ấm một người.

Tôi giấu mùa đông trong nỗi nhớ
Bài thơ tháng chạp tặng riêng em
Thì ra trời vẫn còn hương bấc
Thơ tôi hóa lá rụng bên thềm.

Tôi về gom gió mùa đông lại
Gởi em màu nắng nhạt bên sông
Lẽ đâu trời vẫn chưa thay áo
Vườn em sương trắng xuống mênh mông.

Em gom hết lá nơi thềm cũ
Nhặt cả vần thơ ai đánh rơi
Ngọn lửa nhà em sao ấm quá
Cho tôi hóa đá ở bên trời…

Trịnh Bửu Hoài

BÊN CẦU TÌM MỘT CHÂN DUNG

Rồi buổi nọ ta ngồi lan man khói
Chưa triều dâng nước đã vỗ chân cầu
Tha thiết quá đâu đây như em gọi
Vịn ngang chiều bể cạn với nương dâu

Cúi sát mặt soi lại mình râu tóc
Con cá bồng quẫy lượn sóng chơi vơi
Có thể lúc em đầu nguồn bật khóc
Tưởng niệm ta khoác áo đứng ven đời

Cúi sát mặt nhận diện mình dưới nước
Thời gian trôi trong, đục miết xô bờ
Nửa ngắm mình nửa ngó chiều ân hận
Thương con cò xếp cánh đứng buồn xo

Ờ, tháng mấy, hình như đang tháng mấy
Dưới chân mình trôi dạt một long đong
Chợt quặn thắt như nhịp cầu sắp gãy
Muộn phiền này thà có cũng bằng không

Thì tháng bảy, ừ, đang là tháng bảy
Tưởng chim trời thất vận tưởng lao lung
Tàn điếu thuốc nỗi niềm chưa vội cháy
Kịp cúi tìm trong nước một chân dung.

Đào Công Điện

BÀI  CHO MÙA ĐÔNG

thêm mấy ngày nữa là hết năm
cái giá lạnh từ đâu xồng xộc tới
cành cây cong nghiêng đầu như dấu hỏi
lá ở đâu hết rồi muà thu ơi ?

lá đã rơi đầy phủ kín lối đi
muà xuân muộn chưa về thay lá mới
chỉ còn lại muà đông già còm cõi
trước hạnh phúc nào cũng phải đau thương…

trước hạnh phúc nào cũng phải đau thương?
khi tôi hỏi cây nghiêng mình không đáp
đã mua lỡ một món hàng quá đắt
chợ tình yêu không cho đổi bao giờ

nên có một thời ngơ ngẩn làm thơ
tự an ủi thứ mình mua cũng đẹp
và thời gian bay qua đời vun vút
đã hoang phí rồi, mười mấy muà xuân

hạnh phúc tôi không nhất thiết phải anh
anh là nỗi đau thuộc về quá khứ
bài toán tình yêu không còn ẩn số
và tôi như cây bình thản đợi xuân về..

Võ Thị Quỳnh

NHỚ VÀ YÊU

Bởi vì hồn ở, chân đi
Mà thành thương nhớ có gì lạ đâu!

Nhớ là một chút trong nhau
Đã yêu – ai một nửa đâu – bao giờ!
Vui buồn lắng đọng thành thơ
Tháng năm vo một giấc mơ chưa tròn…
Khi yêu – con mắt mỏi mòn
Trái tim bật khóc! – vẫn còn muốn yêu

Tình ta như một cánh diều
Chờ ngày – lộng gió – để yêu – rách mình!

Nguyễn Thành Dũng

TRƯỚC DÒNG VÂN

Có bao giờ anh về lại sông Vân
Nhắc chuyện cũ một lần trong nhung nhớ
Em vấp ngã, câu thơ đầy trắc trở
Câu thơ nghẹn ngào, sông nước cũng đa mang.

Cầu xây xong mà chẳng thấy người sang
Sông thao thức đôi bờ in bóng núi
Sóng mơn man cho lòng nguôi buồn tủi
Ta có còn tha thiết với nhau không ?

Buốt lạnh vành môi – ký ức mùa đông
Xa phố chợ không hẹn ngày tái ngộ
Em đâu phải là thi nhân hoài cổ
Vẫn mang theo bao kỷ niệm âm thầm.

Tâm An

GỌI TÊN CHIỀU ĐÔNG
   
Hôm em đi lạnh quá
Gió gọi mùa đông sang
Trời chiều se đôi má
Ta tiễn em ngỡ ngàng

Nói yêu mà đi mất
Nói về không về ngay
Biết lời nào là thật?
Lòng hỏi lòng chiều nay

Thoắt bốn mùa ta đợi
Mùa đông nay còn buồn
Và nỗi lòng vời vợi
Gió rét thành băng luôn!

Trái tim còn thổn thức
Biết yêu hay là đau?
Trong cõi lòng buốt nhức
Lần cuối gọi tên nhau!

Giữa mênh mông là gió
Giữa mênh mông là cây
Ta gọi em thế đó
Tuyết xoá đi – phủ đầy

Coi như trong ký ức
Có lời em thành tên
Coi như trong lồng ngực
Vết thương âm thầm quên ..!

Giọt Nắng

CHẲNG HAY

Chiều dựng mùa đông mây xám ngắt
núi cao trời thấp có ta về
giang hồ đâu có ai phong ấn
mà nghĩ từ quan trở lại quê

Ta đi, xưa gió đưa vài dặm
ta đi, xưa mưa ướt vừa căm
quê nhà ngoảnh lại mờ trong gió
hình như không đủ buồn trong lòng

Ta đi, có những ngày trú quán
lòng mốc tình khô như lá bay
ngồi quán suốt ngày trông thiên hạ
ta có sầu không ta cũng chẳng hay

Ta đi, có những ngày khô héo
chẳng nhớ quê nhà, chẳng muốn về
mẹ, chị, đàn em như bóng khói
nương với đời ta quay quắt trong mê

Ở đâu rồi cũng đời vất vưởng
chiều lặng lòng câm dạt phố người
khi không ta có đời lang bạt
đời học trò xưa khép cánh hổ ngươi

Chiều nay không hẹn ta lại về
mùa đông dài vẫn níu chân quê
ta về gió đón phong sương lạnh
ta về, mưa đón ta về quê

Thôi chẳng về chi thôn xóm quạnh
nhà xưa giờ chắc cũng điêu tàn
đứng đây đường cái quan bên núi
ta cũng đã trầm lòng mê mê

Chiều dựng mùa mưa bên vách núi
chiều neo sương khói buổi ta về
mẹ, chị, đàn em không có mộ
thăm ai? thăm ai? ta về quê.

Vũ Hữu Định

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: