Quán Thơ Hư Vô kỳ 180


dinh-quan1

NÉT CỌ

Tìm em nơi đâu, giữa dòng người lạ?
Ngã tư Phú Nhuận, phố đã quen tên
Hay ngược Chi Lăng dài thêm Gia Định
Đợi chờ nhau Quán Nhớ để không quên.

Nơi tách cà phê khuấy hoài vẫn đắng
Cho nụ hôn đầu ngọt giáp dung nhan
Một sợi tóc rớt vào anh, côi cút
Anh mang vào đời để có chút em.

Rồi xa nhau cũng từ con phố đó
Dáng em nhỏ dần tan giữa đám đông
Trả lại anh giảng đường chiều trơ trống
Họa thất nghiêng nghiêng ngọn nắng bên song.

Bóng trải ngang vai đường cong dốc ngược
Nét son buồn lãnh cảm giữa môi em
Vạt áo bay qua hiên đời gió lộng
Anh pha mầu cho mỏng lụa là thêm.

Bỏ bảng vẽ, nghe buồn riêng nét cọ
Anh trở về tìm lại dấu chân quen
Mới biết em bỏ bờ sang bến lạ
Cả đời anh không vẽ nổi hình em…

Hư Vô

BÚT NHỚ
( Thân họa bài thơ Nét Cọ của Hư Vô )

Tìm anh giữa muôn trùng bến lạ
Thị Nghè con phố nhỏ đã quen tên
Mây vẫn trôi trên đường đời vô định
Quán Nhớ..tình người còn nhớ hay quên.

Nơi giọt cà phê ngọt tình..dù đắng
Nụ hôn đầu còn vương vấn dung nhan
Sợi tóc rơi vào đời ai côi cút
Mỏng như tơ trời..buộc mãi đời em.

Rồi tình chia đôi kể từ dạo đó
Ngẩn ngơ sầu trên phố nhỏ người đông
Ngày dài thêm đêm lạnh lùng trơ trống
Bóng người thương quấn quít giữa mênh mông.

Tình phiêu lãng trên dòng đời xuôi ngược
Nhớ không anh hương rượu mật môi em
Chiều thu xưa tóc em dài gió lộng
Mắt nhìn ai tha thiết dáng chiều nghiêng.

Bỏ người thơ.. tím buồn trên nét cọ
Giữa mù khơi tìm mãi dấu thân quen
Xa anh rồi em về nơi xứ lạ
Biển chiều nay còn in dấu chân em.

HTNX

VỀ GÓC PHỐ MƯA BAY

Nhỏ về góc phố mưa bay
Lặng nhìn cảnh vắng ướt lầy buồn thiu
Mưa buồn vỡ hạt hắt hiu
Như lời tình tự buông chiều xót xa

Nhỏ về đón giọt mưa sa
Thơm hương kỷ niệm mặn mà trao nhau
Thời gian dẫu có vút mau
Tình em vẫn vẹn đẹp màu sắc mưa

Nhỏ về thăm lại phố xưa
Sầu mưa còn đó âm thừa chưa tan
Ngày xưa nhỏ bước sang ngang
Để người phố cũ bên đàng chờ nhau.

Tiểu Vũ Vi

NGHE ĐẤT

Nằm đây dưới bóng cây xanh
Nhìn qua lá biếc lại xanh sắc trời
Mát thơm đất trải bên người
Nghe trong ẩm lạnh da người cũng thơm

Đất lên hương, thấm qua hồn
Nghe Vui thoáng đến với Buồn thoáng đi
Giữa giờ trưa nắng uy nghi
Bóng vây vây nhẹ hàng mi cúi đầu

Người nằm nghe đất bao lâu
Tai nương ngợ tiếng đời sau thở dài
Lung linh sóng nắng đan cài
Cõi Trong điệp điệp Cõi Ngoài mang mang

Chợt đâu rụng tiếng phai tàn
Rơi ngưng nửa dáng nắng vàng trôi qua
Linh hồn thiếp giữa triều hoa
Bóng hình thôi đã nhạt nhoà quanh than.

Mai Thảo

TRÔI

lẻo bẻo vài cơn mưa nhỏ
quẩn quanh rối bước chân ngày
chiếc lá buồn thiu . đợi gió
buông mình bỏ mặc mùa . rơi

em đi qua vùng ẩm ướt
lùng thùng áo xống . lạnh tanh
tháng năm nhiều điều hơ hổng
nắng mưa rời rạc vô tình

ngảnh đầu . tháng tư mất biệt
thử vươn cổ ngóng nhìn sang
bốn bên tù mù tháng sáu
cố đi cho mút con đường

thangtram

ẢNH THỜ

mai mốt ta viên tịch
chắc chắn không bàn thờ
thể xác thành tro đất
viá hồn theo ca dao

nhờ em vẽ một tấm
chân dung cho đàng hoàng
biết chừng đâu có vách
hay một vài hành lang …

em gắng vẽ cho khéo
đủ tai miệng mũi cằm
răng cửa còn nguyên cả
dưới mắt vồng mở thâm

tóc vẫn dày và cứng
đại loại như rể tre
râu muối tiêu mấy sợi
chững chạc không loe ngoe

chân dung chỉ chừng đó
xấu đẹp đã hết cần
miễn sao y chánh bản
tự nhiên nó có thần

đại khái là như thế
cho có cái để thờ
ai thờ ta không biết
đời ngó ảnh thấy thơ

cảm ơn em họa sĩ
những tay họa má hồng
đã đang và sẽ vẽ
một sợi thơ trong lòng

Luân Hoán

MÙA HOA LỬA

Ai đốt lửa cho mùa hè
Để chi hoa đỏ như là máu tim
Sắc nồng trong gió chao nghiêng
Lửa ơi lửa! Thổi gió lên – lửa tràn
Mỗi năm hoa nở một lần
Cây khô như chết lá cành trụi trơ
Con đường thành thử bơ vơ
Bầu trời xa cũng thẫn thờ áng mây
Gặp rồi cái nắng miền Tây
Cành khô đã nứt lá cây đã xòe
Vòm trời ran một tiếng ve
Ngược trong tôi nỗi bộn bề ấu thơ
Phải chăng ngọn gió chực hờ
Thổi lên từ đất cây khô nảy chồi
Ủ trong thân cả mùa rồi
Nên hoa rực đỏ nói lời nhơ nhung
Hoa ơi hoa nở dọc đường
Nào hay hoa nở suốt nguồn tuổi tôi
Hoa trong trang sách học rồi
Và hoa nở cả trong bài thơ yêu
Bao nhiêu tuổi buồn bấy nhiêu
Ru em câu hát ai treo võng nằm
Buổi trưa câu hát nở thầm
Như trong cái nắng có mầm hoa bung
Gió khô ngọn gió cuồng hung
Bầu trời thăm thẳm xanh chung một màu
Hoa nghiêng những cánh thì thào
Lời âu yếm chẳng thể nào phôi pha
Ai đốt lửa cho mùa hè
Để chi hoa đỏ hoa che rợp đời
Hoa là bài học dạy tôi
Dù trong khắc nghiệt vẫn tươi tỉnh cười.

Phù Sa Lộc

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2016, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. ****** Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: