Quán Thơ Hư Vô kỳ 179


5222537778_84a70ae6a6

MÙA THU LỤC BÁT

Từ nay em khóc một mình
Đâu còn tôi dỗ tội tình môi em
Góc phòng mù mịt, tối tăm
Bỏ quên một chỗ em nằm trống trơn.

Mùa thu đã mất linh hồn
Tóc tơ xõa xuống cho còn thơm tho
Gối chăn cũng biết so đo
Em ôm cái bóng nằm co đợi chờ.

Từ đêm trăng khuyết tình cờ
Trong mắt em bỗng bất ngờ đổ mưa
Ướt cành liễu rũ vườn xưa
Thả câu lục bát cho vừa thu phai.

Còn nghe tiếng lá thở dài
Em quẩn quanh một hình hài như không
Trăm năm tôi vẫn nặng lòng
Hạt mưa rớt xuống cong vòng bóng em…

Hư Vô

LỤC BÁT TÌNH TÔI

Lục bát là lục bát tình
Thơ ai mà ngỡ có hình bóng ta
Có thương nhớ, có cách xa
Có người bỏ xứ, có ta theo chồng

Ta về búi tóc bụi hồng
Cột thương vào nhớ, cột bông vào mùa
Cột người vào tiếng giày khua
Cột ta vào mộng một mùa ô môi

Thơ người, lục bát tình tôi
Trái tim gõ nhịp mồ côi suốt đời
Lục bát, lục bát tình ơi !
Ai đem lục bát về khơi huyệt lòng.

Nguyệt Phượng

TRÁI TIM MÙA THU

Bé đón nhận món quà anh sinh nhật
Gởi về em lời yêu dấu chúc mừng
Một mùa thu trái tim nồng tha thiết
Biết nói gì chỉ mắt lệ rưng rưng

Đã bốn năm chắt chiu nhiều kỷ niệm
Bao buồn vui lẫn chia sẻ ngọt ngào
Anh mãi là mùa thu riêng của bé
Thu nồng nàn yêu dấu thuở đồng dao

Bé thích lắm mùa thu vàng anh tặng
Thu yêu thương ngày tháng của đôi mình
Chuyến tàu xa nhìn anh chiều đứng đợi
Lòng rộn ràng như triền sóng linh đinh

Dù nỗi nhớ từ hai vùng xa thẳm
Mưa thương yêu quấn quít gió thì thầm
Từng mùa thu theo thời gian sẽ đến
Tình yêu mình bé giữ mãi nghìn năm

Tiểu Vũ Vi

ĐÃ HẾT MỘT MÙA TÌNH

Vườn Cổ Tích, một lần anh trở lại
Nằng hanh vàng, nắng se lạnh rừng thông
Thu sắp tàn, mùa đã chuyển vào đông
Bước ngần ngại, cầm trên tay nỗi nhớ

Bụi trúc, bờ cây, những chùm bông đỏ
Đang mơ màng lời tình tự năm nao
Đôi chân ngập ngừng lối cỏ xôn xao
Anh hồi tưởng bờ môi ai quyến luyến

Dõi mắt xa xăm lòng đầy xao xuyến
Thương cuộc tình buồn. Thương một đời hoa
Chút hương duyên giờ mọc cánh bay xa
Chỉ để lại mùa tình không trọn vẹn

Anh trở lại như một lời ước hẹn
Để thấy mình chao đảo dấu chân xưa
Như con dế mèn chết giữa đêm mưa
Trong cô quạnh bật cười thay tiếng hát

Vườn Cổ tích năm xưa giờ phai nhạt
Như nụ hôn tình tự dưới trăng thu
Môi ai cười lả chả mấy giọt châu
Trong tiềm thức âm vang lời ai tỏ

Chân quay gót tần ngần nơi đầu ngõ
Vẫy tay chào Vườn Cổ Tích sau lưng
Nghe nghẹn ngào ươm từng giọt rưng rưng
Thôi đã cạn một mùa tình vỡ lỡ

Mai mốt về ngang nếu em còn nhớ
Hãy ngồi cạnh cây bông đỏ ven tường
Đọc lại một lần nét chữ thân thương
Anh đã viết cùng em ngày thu muộn

Yên Sơn

LỆ TÌNH VƯƠNG MANG

Nhớ ai mắt lệ đong đầy?
Giọt buồn nhỏ xuống tháng ngày sầu mang
Tình tôi duyên kiếp lỡ làng
Bơ vơ lẻ bóng ngỡ ngàng dấu chân

Bao năm tình mãi chẳng gần
Nên hoài mơ ước một lần bên nhau
Còn đâu kỷ niệm ban đầu?
Tình vương nỗi nhớ lệ sầu khóc ai?

Sao hoài mang nỗi đắng cay
Lệ tình héo hắt đong đầy nhớ thương
Tim giờ mang nỗi vấn vương
Người nơi phương ấy có buồn như tôi …??

Chiều nay buồn nhớ khôn nguôi
Giọt mưa hay lệ khóc người phương xa
Ngày đi tháng lại vẫn là
Tình trong nỗi nhớ thiết tha mong chờ

Mong em từng phút, từng giờ
Như thuyền đổ bến đợi đò em sang
Thu chi cho lá đổi vàng
Lệ tình như đã vương mang vào lòng

Bây giờ trời đã vào Đông
Chút tình xưa ấy còn nồng không em
Cho anh chuỗi mộng êm đềm
Như mùa Xuân đến bên thềm nở hoa

Đừng vương mắt lệ nhạt nhòa
Để tình hai đứa mặn mà phút giây
Tình đong nỗi nhớ vơi đầy
Xin còn kỷ niệm chuỗi ngày yêu nhau

Nguyễn Vạn Thắng

HOA SỨ TRẮNG

hoa sứ trắng nhà em đang trổ nụ
dìu dịu loang hương tỏa ngọt bên em
ngây ngất nhìn hoa mơ về dĩ vãng
tóc em xanh cài hoa trắng xinh xinh

hoa sứ trắng nụ xòe vờn năm cánh
năm ngón tay em chụm mở hoa lòng
dìu bước nhớ vào tự tình xa thẳm
vết trầm lăn dấu ái đã vào Đông

gọi tình lên bằng màu hoa sứ trắng
môi yêu thơm dịu nhẹ giữa đêm nồng
bao xao xuyến thắm lời thương nhớ cũ
ủ hương em hoa sứ đẹp trong lòng

Xuân vỗ cánh trên mùa Đông tàn lụi
em nghe tình đang nở rộn trong thân
giữa thanh khiết ngực em vung tiếng thở
long lanh hồng giọt nắng đọng trong sương.

Cao Nguyên

BẤT CHỢT

Bất chợt mùa sang
Lòng thoáng gợi
Lá vàng, lá đỏ
Ép trang thơ

Môi ai nóng bỏng
Tình em mộng
Cắn nửa mùa Thu
Trả lại người

Anh ơi,
Thu của em đâu rồi?
Thu của em đâu rồi ..
Hôm nay nhìn lá úa

Ve vuốt hạt lệ buồn
Gió xô cánh mộng ngỡ ngàng
Mùa Thu ai phủ lá vàng tóc em?

Phan Cát Linh

TRĂNG

trăng lên huyền diệu
chim hót trên mồ
mùa thu – mùa thu

cười nụ trái khô
muà sương trên vai
trên cao phố lẽ mặt trời
cây nghiêng hàng dựng rã rời chim bay

nghe chừng gió cuộn đâu đây
bãi xa tiếng quạ dâng đầy nước sông
ta về người đi buồn không
muà mua hoa trắng cho lòng nhớ em

con tàu than hú ga đêm
cây cao bóng lẻ buồn trên hồ cầm
anh còn bạo động thâm tâm
sương trên vai tượng buồn câm nín chiều

gửi đoá hoa về người yêu
nhớ em đau đớn cho nhiều tầm tay
anh ngồi qua một đêm nay
đêm trên hầm rượu với cây kèn đồng.

Phạm Thiên Thư

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: