Quán Thơ Hư Vô kỳ 178


487138_290576521043191_976076818_n

HẠNH PHÚC

Hạnh phúc là gì em chưa hiểu
Là cho đi hay được nhận về?
Cho anh hết, không chừa, không để
Phủi tay, sạch vốn liếng xuân thì.

Trước sau cũng một lần con gái
Vào đời còn dấu tích mang theo
Em có đau làm sao anh thấy?
Bởi cho hay nhận cũng như nhau.

Chỉ ước ao một điều rất thật
Được ôm anh để khóc cả ngày
Nhưng đâu chắc có còn gặp lại
Anh bỏ em từ thuở mãn khai!

Nỗi niềm riêng chỉ mình em giữ
Cả một đời ấp ủ nâng niu
Có nhiều lúc em không dám hiểu
Chăn gối với chồng là để yêu anh…

Hư Vô

THÁNG 5 CÒN ĐÓ NỖI BUỒN

Tháng năm mùa mưa về hắt hiu
Rơi trên phố nhớ đếm từng chiều
Bước thời gian phai mờ quá khứ
Mùa thương tan tác ngõ vào yêu

Tháng năm hạnh ngộ hay chia xa
Giọt tình hay giọt đắng mặn mà
Từng chuỗi ngày qua ôm kỷ niệm
Buồn như lá chết lịm đường hoa

Tháng năm mưa gió lạnh hàng hiên
Như đơm sầu nhớ chạnh nỗi niềm
Người đi đi mãi không về nữa
Có biết lạnh lùng giấc cô miên .

Tháng năm trái tim yêu tật nguyền
Hằn sâu bao vết cắt truân chuyên
Ngàn năm khúc hát duyên tình lỡ
Ngàn năm hồn vỡ trái muộn phiền

Tháng năm cơn mưa chiều vội vã
Bay qua thành phố nhỏ hiền hòa
Cho em nhắn về nơi xứ lạ
Lời ru tình chất ngất thiết tha .

Ngọc Quyên

MÂY MÙA THU

Một hôm áo trắng về lại phố
Trời vẫn trong veo, má vẫn hồng
Có nàng cắn tóc bâng khuâng hỏi
Có gặp người quen năm ngoái không?
Một hôm áo trắng về lại phố
Tháng chín mây mùa thu ghé thăm
Có chàng chùi kiếng bâng khuâng hỏi
Có gặp cô nàng năm ngoái không ?
Một hôm áo trắng như mây trắng
Giống hệt mây hôm ấy ngày xưa
Có chàng hai lần hai mươi tuổi
Chép miệng nao nao nhớ gió mùa .

Đỗ Trung Quân

QUÀ SINH NHẬT TÌNH YÊU

Chờ anh về mừng em đêm sinh nhật
Phố buồn thiu hiu hắt dưới ánh đèn
Cơn gió sầu vương trên từng nỗi nhớ
Anh đâu rồi hương ấm rất thân quen

Ngọn nến hồng vẫn lung linh tỏa sáng
Trong tim em ánh lửa mãi mặn nồng
Ta có nhau từ mùa yêu năm đó
Lời nguyện thề đêm mưa tuyết nhớ không

Cũng có lúc lòng đau tim nhỏ máu
Đời chênh vênh nặng trĩu gánh muộn phiền
Nhưng đã trao mối tình em tha thiết
Mình vượt qua giông bão đến bình yên

Trong thinh không bốn bề như lắng đọng
Trăng tương tư soi từng bước anh về
Quà sinh nhật ngọt ngào hương tình ái
Ru em vào say đắm đuối cơn mê

Tiểu Vũ Vi

KHÔNG THẤY GÌ CHỈ THẤY TÌNH YÊU

Sớm Ðông từ cửa sổ ngó ra
Thấy vạt nắng vàng tươi óng chuốt
Vạt lụa trời trải ấm hồn ta
Trong tĩnh lặng ngọt ngào rét mướt

Ta vội vàng thắng bộ xuống đường
Chiếc áo da bạc phếch phong sương
Mũ an toàn chụp đầu hiệp sĩ
Con ngựa sắt gầm gừ dễ thương

Ðánh một vòng sơn thôn hiu hắt
Cưỡi nhong nhong loanh quanh phố nghèo
Lồng lộng gió tay trời lạnh ngắt
Luồn trong ta ngón buồn cô liêu

Thèm có em ngồi sau níu gọi
Ngọn tóc mây quấn quýt lùa theo
Vòng tay cũ mở con đường mới
Không thấy gì chỉ thấy tình yêu

Ði thật xa, hơn chân trời xa
Sẽ ta đi giáp vòng thế giới
Gian khổ gì rồi cũng kinh qua
Mình sẽ tới dẫu mù hướng tới

Hà Huyền Chi

LÃNG MẠN THU

thu đang đến nghĩa là em đang đến
bước chân em xao động cả san hà
ta dại khờ ôm gối mộng tình ta
ta khốn khổ bơ vơ nhìn lá chết
em thổi gió cả một trời sương tuyết
một rừng cây xào xạc lá khô kêu
con ngựa hí suốt chặng đường mê mệt
là vàng ơi, thu đến tự bao giờ
ta vẽ trong ta nhiều trang tình sử
một rừng phong vàng nhuộm cả non sông
ta huyễn hoặc em một loài chim lạ
hót líu lo trên nhã nhạc cây cành
em trổ nụ đời ta thêm hương sắc
đất nở hoa khai phóng cuộc tồn sinh
em thay áo ta mùi hương trầm mặc
cuộc nhân gian hạnh phúc được bao lần
em đã đến, ơi thu vàng đã đến
ghé môi hôn cùng hoa cỏ gọi mời
ta mắc lưới em như dòng sinh mệnh
em vàng hoa ta mắc võng ta chơi.

Trần Yên Hoà

MÀU THANH THIÊN MỞ

Một phút nữa thôi
Và màu sẽ mất
Suối sẽ xa đồi
Như mây xa đất

Một trang cũ kỹ
Mới lại một lần
Linh hồn giản dị
Bờ cõi thanh tân

Em sẽ đi đâu
Với đời đi mất
Tờ giấy phai màu
Hồng kia có thật

Máu ở vành môi
Về tim mấy bận
Suối bỏ rơi đồi
Ai làm sao giận

Với một vòng tay
Với vòng tay nữa
Ôm tháng giữa ngày
Đồng khô chết lúa

Với vòng tay của
Mười ngón tay măng
Xin mở một lần
Màu thanh thiên của…

Bùi Giáng

CA DAO CHO TÌNH ĐẦU

Bãi xưa xanh ngắt ngàn dâu
người xưa áo lụa tình đầu chưa phai
tơ xưa sợi vắn sợi dài
chiều nay mây trắng Xứ Đòai còn không

Em về áo lụa Hà-Đông
tôi về thơ thẩn ngồi trông bốn mùa
đông trông nắng, hạ trông mưa
xuân xanh lỡ dỡ về chưa thu vàng

đưa người nắng ngã đò ngang
tôi về chở cả tình sang bên nầy
sông dài trôi một trời mây
đò tôi chở một thuyền đầy hoàng-hôn

chiều đầy chở một hoàng-hôn
buồn tôi ngơ ngẫn nửa hồn với thơ
trăm năm trang-trải đợi chờ
còn không tình cũ đôi bờ người xưa..

Lê Thường Nhiên

TÔI ĐI TÌM BÓNG CỦA TÔI

Cũng đành nước mắt chảy quanh
Tôi ôm siết giấc mơ tình mà ru
À ơ…chiếc lá tương tư
Vàng thu từ thuở tôi khù khờ yêu
Biết rằng đời sẽ hắt hiu
Nên bàn chân cứ liêu xiêu lối về
Hết thời cuồng dại si mê
Tôi đi tìm lại câu thề đánh rơi
Cũng đành giấu hạt lệ khô
Tôi đi tìm bóng của tôi một thời
Về nơi cuối đất-cùng trời
Mới hay bóng đã chết rồi trong thơ
Từ ngày em trả lại tôi
Những câu oán trách đành thôi ngậm ngùi
Chỉ mong em chọn đúng người
Chỉ mong em chọn đúng người để yêu…

Linh Phương

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: