Quán Thơ Hư Vô kỳ 175


107

NGỌN TÀN CANH

Lên ngàn
thắp ngọn tàn canh
nghe trong
cuống lá đan cành bể dâu
đêm chờ thắp nửa
đời sau
trăng xiêu triền khuyết trôi vào
bến em.

chân trần in dấu
trũng nghiêng
ta về ôm bóng buồn riêng
lẻ hình
căng tơ kết mối
u-tình
buộc nhau rối khúc tử sinh
hai bờ.

em ngồi thắp ngọn
bơ vơ
góp chung hoang phế che hờ
mưa tan
ngày sau trăng có
còn vàng
cũng là một ngọn bẽ bàng,
thôi em..

Hư Vô

CÀ PHÊ MƯA NHỚ

Góc phố dài mưa rơi
Đêm cô tịch sầu giá
Gió đàn rung cánh lá
Ru nghiêng bước em về

Hồn lịm giữa cơn mê
Thuở yêu tình si dại
Mùa thu như trở lại
Kỷ niệm nào dễ quên

Em tha thiết gọi tên
Vọng trầm đêm nguyệt dạ
Tiếng thời gian xa lạ
Khắc khoải buồn đơn côi

Cà phê đắng mềm môi
Khuấy đen dòng nuối tiếc
Ngan ngát mùi hương biếc
Lùa trên tóc em bay

Nỗi nhớ lần mắt cay
Xót xa hàng lệ uá
Thành tâm khẩn cầu chúa
Trăm năm mình mãi vui

Sẽ không còn cút cui
Như sóng ôm bờ cát
Thì thầm lời gió hát
Nồng nàn khúc tình mưa…

Tiểu Vũ Vi

BUỒN NHƯ
(tặng Tôn Thất Trung Nghĩa)

Buồn như ly rượu cạn
Không còn rượu cho say
Buồn như ly rượu đầy
Không còn một người bạn

Buồn như đêm khuya vắng
Qua cửa sổ trông trăng
Buồn như em nói rằng:
Nhớ anh từng đêm trắng

Buồn như yêu không được
Dù người yêu có thừa
Buồn như mối tình xưa
Chỉ còn dòng lưu bút

Buồn như buồn như thế
Buồn như một kiếp người
Ðây cõi lòng quạnh quẽ
Buồn như đóa hoa rơi.

Tạ Ký

ĐÊM

khua bàn tay trong đêm
những ngón buồn . không tiếng
vẽ nét mực không màu
toan hồn . trơ . vành vạnh

lặt lìa treo đầu đẳng
những sinh linh phập phồng
biển đêm ùa ập sóng
mỏng manh con thuyền nan

tôi chìm trong mắt đêm
những câu thơ tiều tụy
vẫn xơ rơ tình ý
lần hồi ngoi ngóp lên

vùng chiêm bao liểng xiểng
áo choàng thâm buông chùng
khua bàn tay . không thấy
chút hão huyền nhân gian…

thangtram

LỤC BÁT CHO MÌNH

Em từ cõi mộng bước ra
Tầm xuân chín nụ thướt tha bóng chiều
Tiền kiếp duyên lỡ hắt hiu
Luân hồi còn nợ dẫu nhiều dối gian .

Câu lục em giấc mơ ngoan
Cùng anh câu bát mộng vàng kết tơ
Chỉ xe duyên ước như mơ
Trăm năm trong cõi đợi chờ có nhau .

Dẫu tình như giọt mưa mau
Rơi vào tim dấu lệ nhàu môi em
Lục bát thương nhớ từng đêm
Ru anh như sóng ru mềm bờ xưa .

Ngoc Quyên

HAI NỬA MÙA THU

chỉ qua một đêm
tất cả hóa thành xa lạ

lá rời cành rơi như nước mắt
goá bụa bầu trời
mặt đất mồ côi

tiếng gà gọi bình minh lẻ loi
biển ngậm sóng xóa bờ bạc trắng

còi tàu vọng
rồi chìm vào thinh lặng

lời chia ly
ta trót thốt ra rồi

anh tìm mùa thu
mùa thu còn hai nửa

một nửa úa vàng
một nửa xanh xao…

Vũ Thanh Hoa

Ở TRỌ

Con chim ở đậu cành tre
Con cá ở trọ trong khe nước nguồn
Tôi nay ở trọ trần gian
Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời

Xưa kia ở đậu miền xa
Cơn gió ở trọ bao la đất trời
Nhân gian về trọ nhiều nơi
Bâng khuâng vì những đôi môi rất hồng

Mây kia ở đậu từng không
Mưa nắng ở trọ bên trong mắt người
Tim em người trọ là tôi
Mai kia về chốn xa xôi cũng gần

Môi xinh ở đậu người xinh
Đi đứng ở trọ đôi chân Thúy Kiều
Xin cho về trọ gần nhau
Mai kia dù có ra sao cũng đành

Trăm năm ở đậu ngàn năm
Đêm tối ở trọ chung quanh nỗi buồn
Ô hay là một vòng xinh
Tôi như người bỗng lênh đênh giữa đời…

Trịnh Công Sơn

VÀI ĐOẠN VIẾT Ở ĐINH TIÊN HOÀNG

Em còn nhỏ làm sao mà biết được
Ta oặn mình trong những khổ tâm riêng
Em còn nhỏ làm sao mà biết được
Đời buồn hiu như lá rụng, ban đêm

Chiều đã kêu chiều bằng tiếng gió
Lòng ta u uất cũng kêu nhau
Em còn nhỏ làm sao mà biết được
Nụ cười nào báo hiệu cơn đau

Nụ cười nào chỉ là hơi thở mệt
Của một thằng mạt gọng, rán, phong lưu
Nụ cười nào phát âm từ đáy ngực
Đã gần như những tiếng ho khan

Chiều đã kêu chiều bằng tiếng gió
Trong ta đêm xuống rất bạo tàn
Mưa với nắng dẫu chung trời, chung đất
Mà quanh năm bắt buộc tránh nhau hoài

Ta với người bắt buộc, phải chia hai
Làm sao em biết trời đau đớn
Làm sao em lớn bằng ta lớn
Để chung cùng công việc: đứng than thân

Để chung cùng rõ nghĩa thêm, hơn
Phía nào khác của biến từ “chóng mặt”
Em còn nhỏ làm sao mà biết được
Áo cơm hành bủn rủn thiên tài

Học thói người xưa ta cạo đầu bán tóc
Chưa đủ tặng em nửa chiếc áo dài
Em còn nhỏ làm sao mà biết được
Ta với đời, thực sự chẳng nương nhau

Ta với đời, tất nhiên thua cuộc
Vì áo cơm là những ngọn lao
Em còn nhỏ làm sao mà biết được
Mỗi nụ tình ẩn chứa một loài sâu

Và, khi em thấm nhuần ê ẩm
Ta sợ tài ta đã rũ nhầu…

Nguyễn Tất Nhiên

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: