Quán Thơ Hư Vô kỳ 174


57564281_56750170b694-1_zpse351acf3

MỘT NGÀY TRĂM NĂM

Anh đầu sông nắng giòn mặt nước
Cuối nguồn em mưa có xôn xao
Khóc chung một dòng sông mưa nắng
Có khi nào mình quên nhớ nhau?

Nhắm mắt để chiêm bao mở cửa
Lối em vào hoa nở đầy tay
Bao giờ nước sông Tương ngừng chảy
Xin đổi trăm năm lấy một ngày .

Anh sẽ về vui như chăn gối
Đổi một đời lấy thoáng hương bay
Môi kề nhau dầy thêm bóng tối
Để tóc em thôi buồn trên vai .

Nhưng hình hài dường như không thật
Bởi thiên đường mờ dấu chân mây
Dòng sông còn chia hai nhánh đợi
Em tan vào sợi khói liêu trai .

Hư Vô

MỘT ĐỜI THƯƠNG NHỚ TRĂM NĂM
( Cảm tác bài thơ Một Ngày Trăm Năm của Hư Vô )

Anh đầu sông tình trên ngọn sóng
Em cuối dòng nỗi nhớ xôn xao
Ta yêu nhau hai mùa mưa nắng
Chung một dòng chẳng thể xa nhau.

Từng thu qua rưng rưng màu lá
Chờ anh về tay ấm vòng tay
Sông tương tư muôn đời vẫn chảy
Sóng đam mê dâng phủ từng ngày .

Xin yêu thương dẫu đời chìm nổi
Gởi nồng nàn theo gió mây bay
Mảnh trăng xưa chiều loang bóng tối
Tiếng thơ rơi hương tóc kề vai

Màu hoa tím tình đầu thơ dại
Người đầu sông kẻ cuối chân mây
Nguyện xa nhau ngàn năm vẫn đợi
Dòng thương xưa ngày tháng vơi đầy

Ngọc Quyên

CÁI CHUỒNG NGỰA

Tụi nó đã cỡi lên lưng ta như cưỡi ngựa
Khiến mông ta có đuôi và sau gáy mọc ra bờm
Ta vừa hí vừa vặn mình nôn mửa
Một đống lạ lùng nửa áo nửa cơm

Tụi nó còn đưa ra trước đầu ta một giỏ cỏ thơm
Có mùi văn chương có hương nghệ thuật
Ta cắn răng nhai một cách cuống cuồng
Đến khi ợ mới hay mồm tàn tật

Tụi nó định vỗ tay mừng ta tự sát
Nhưng nước mắt phu nhân đã đông lại thành chuồng
Ta sẽ cố sải dù bốn chân cà nhắc
Để nhớ rằng mình còn có một quê hương

Bùi Chí Vinh

CHUYỆN TRĂM NĂM
( Tặng Trịnh Công Sơn )

Anh đứng đây là đâu
Em cười như lá mỏng
Khép cửa vào chiêm bao
Anh đứng đây là đâu
Em nói như gió nghẹn
Chiều nghiêng mây Thị Mầu
Anh đứng đây là đâu
Em nhìn như mưa trắng
Năm năm bay ngang đầu

Hoàng Cầm

HOANG VU

Yêu thương ngậm ngải tìm trầm
lòng xuân tê tái mưa dầm gió thu
Lưu ngôn dập cánh phù du
Anh xa để lại hoang vu một đời

Em đi gió lạnh ru hời
Lẻ loi miên viễn trùng khơi bụi đầy
Đêm về nghe nhịp cánh bay
Đau thương tiếng vạc gọi bầy trong sương.

Mơ hồ một chút tàn hương
Hão huyền thắp đuốc vô thường tìm trăng
Lơ ngơ chạm ánh sao băng
Mãn khai đã rụng linh lăng cạn màu.

Đa mang nặng bước chân đau
Đưa tay ôm ấp nát nhàu giọt mưa
Trả anh tấm áo ngày xưa
Về nhà dối mẹ gió đưa bên cầu…

Đường xa trăng tủi hoa sầu
Giọt mưa đầu ngọn về đâu giữa đời?
Xanh xao bóng nắng xa vời
Trăm năm tình khép một thời buồn tênh…

Thy Văn

AI VỀ HỎI ĐÁ

Mưa rơi từng giọt thu sầu
Mưa rơi ướt lá, mưa nhầu tâm tư
Biết đâu là Thực, là Hư
Giọt sầu thế kỷ thiên thu cõi người

Mây tha phương, gió u hoài
Ai về hỏi đá ngậm ngùi ý hoa
Ta về ta lại hỏi ta
Biển chiều thầm lặng nhạt nhòa khói sương

Gối chiêm bao, giấc mộng trường
Ngàn năm mây trắng mà thương kiếp dài
Soi gương lại thấy hình hài
U mê bao kiếp lạc loài trầm luân

Mưa rơi trên lá phân vân…
Mưa trong thơ… vẫn âm thầm mưa rơi
Mưa rơi từng giọt mưa đời
Giọt ta hệ lụy, giọt người điêu linh

Vào thơ ai viết chuyện mình
Đầy vơi thế sự tâm tình đầy vơi
Giọt mưa! Ơi giọt mưa đời
Giọt trong thơ, giọt ngậm ngùi hiên sương

Giọt đau buốt lạnh canh trường
Thương đời phù ảo vấn vương giọt nào
Nghe trong ý gió lao xao
Phù du giọt ấy thả vào sông trăng…

Tuệ Nga

CHÀO EM VÔ TẬN

Em đằm thắm suốt không gian bỡ ngỡ
Anh chào em như lồ lộ sương mai
Đầu tiên ấy em vu vơ thăm dọ
Suốt bình minh là tại thể miệt mài
Em nõn nà đẹp như thiên tiên từng đẹp
Em tươi xinh như vạn thuở xuân xanh
Anh không dám nhìn em trong chớp mắt
Vì điêu linh là mộng tưởng không thành

Bùi Giáng

KHOẢNG TRỜI XANH CỦA TÓC

Ta nhặt trên tay
Nửa mảnh hồn mình
Xanh lá cỏ
Và xanh niềm mơ ước
Người đâu nơi xa
Làm sao biết được
Nửa mảnh hồn kia
Nỗi – Nhớ – theo người
Trời Sài Gòn rất xanh
Và mây vẫn trắng
Sáng hôm nay
Chợt thoáng chút heo may
Nhắc mùa xuân
Đang hé nụ trên tay
Hãy trôi hết
Niềm đau vào dĩ vãng
Cho nỗi ngậm ngùi
Ánh lên tia nắng
Và khoảng trời xanh của tóc
Quay về
Ơi người ơi
Xin cùng ta ngắm kỹ
Phố ngoài kia
Me – lá đã hết vàng
Lá xanh nõn
Đón mùa xuân lụa mới
Và ta đó
Chừng như vừa nhặt được
Trái tim mình
Mới – mẻ – giữa – mùa – xuân

Lê Thị Kim

GỬI PHƯỢNG BUỒN

biết khi mô Phượng mới hết buồn?
mắt lá răm hiu hiu nắng hạ
sông Hương thầm gửi về chiếc lá
chút hoàng hôn gờn gợn triều đi

thuyền của ai neo bến chờ ai
sao Phượng chẳng đỏ giùm ngọn lửa?
đèn chài thắp lửng lơ mái đẩy
sao Phượng còn đang khuất vầng trăng?

một hai hôm nữa để trăm năm
đường hoa phượng còn ai đi học?
gió sẽ thổi khói bồng mái tóc
tóc Phượng buồn còn thoảng hương chanh…

thôi Phượng ơi chim cứ chuyền cành
cứ áo trắng như là mây trắng
sân trường sẽ mơ vào sâu lắng
dáng Phượng ngồi năm tháng tươi ngoan

đã thu rồi Phượng hết lang thang
trăm phố cổ rêu phong mái ngói
tay chúng mình mọc thêm ká mới
để chia nhau trang vở học trò

Phượng! Phượng ơi hãy cứ ước mơ
và hãy cứ bừng thêm sắc đỏ

Nguyễn Như Mây

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: