Quán Thơ Hư Vô kỳ 173


sea1

TÌNH TỰ MỘT DÒNG SÔNG

Khi bàn tay anh vừa chạm vào nắng
Là anh đang chạm vào bóng dáng em
Da thịt xưa , còn nguyên sơ hơi ấm
Môi chớm nồng đã lạnh cóng dòng sông .

Dòng Ngã Bãy chở tình về mấy ngả?
Để em buồn tím cả áo thơ ngây
Cũng có thể , chỉ một mình anh hiểu
Tình yêu bắt đầu từ những thiên tai .

Con nưóc chảy đâu quay nguồn trở lại
Buổi chiều trên vai khuất dấu bến bờ
Dòng nưóc mắt hay dòng sông vô tận
Mất em rồi anh lận đận trong thơ.

Cúi xuống thấp nương nhờ triền sóng ngưọc
Vỗ ngang đời cho buốt giá cơn đau
Để tim em được một lần nhỏ máu
Chạm tay vào trời đất hoá bể dâu .

Hư Vô

TÌNH GỞI THEO DÒNG SÔNG
(Cảm họa bài thơ Tình Tự Một Dòng Sông của Hư Vô)

Khi chạm vào em trời mưa bỗng nắng
Gió hân hoan bay quyện cuốn thân em
Hơi thở anh vào tim nghe đầm ấm
Tự tình như khúc hát một dòng sông.

Dòng nước biếc có trôi về trăm ngả
Vẫn mang tình em từ thuở thơ ngây
Trái tim thật thà chỉ mình anh hiểu
Sóng dịu dàng dù bão gió thiên tai.

Dòng sông chảy lưu tình người ở lại
Tương tư con sóng cuộn phủ đôi bờ
Nỗi nhớ nhung tháng năm dài vô tận
Xa anh rồi em mãi mãi làm thơ.

Ngày nào tình rơi trên con sóng ngược
Trả về em những bọt biển tình đau
Cho trái tim em muôn đời rĩ máu
Mộng ban đầu theo nước cuốn trôi mau

Ngọc Quyên

LỤC BÁT PHỐ

một mình xuôi phố ngược xe
phố dưng dửng nắng phố se sẽ buồn
thả nhìn trong mắt người dưng
nhặt đôi lá rụng ngập ngừng mùa qua

tiếng còi vẳng phía vời xa
đèn đường trầm mặc kiêu sa cúi đầu
người đông phố chật chen mau
có ai đứng lại kẻo nhàu giấc mơ

nhận dòng tin nhắn vu vơ
lặng mình ngơ ngẩn bây giờ…ngày xưa
chợ chiều tất tả bán mua
một mình xuôi phố mưa lưa thưa…
buồn

Vũ Thanh Hoa

BƯỚC CHÂN HOA

Bùng cháy một khát khao
những ngọn lửa đi rong trên phố
phả hơi thở nóng bỏng
qua đôi môi chiều

Đỏ lên đi vàng lên đi hồng lên đi
trắng tinh lên đi
những cánh hoa căng nhức sự sống
thơm ngát lên đi
mái tóc người đàn bà mắt đen
vời vợi nỗi buồn một mình
lang thang trên phố
ôm trong ngực chiều
rừng rực tàn tro

Bùng cháy một khát khao
vươn ra tràn ra nở hết ra
hàng ngàn hàng vạn hàng triệu
đốm lửa
cô gái chở hoa trên phố
như chở những tia sáng mặt trời
thả vào những trái tim lạnh nhạt

Có người đàn ông nào đưa tay vẫy
từ phía tình yêu nồng nàn…

Phạm Thị Ngọc Liên

ĐÊM QUA NẰM SỐT

Ta biết ta buồn hơn thuở trước
Gió ngoài sân gió thổi mưa về
Sáng nay lòng bỗng dưng muốn khóc
Nhớ đêm qua nằm sốt ta mê

Đêm qua nghe tiếng phone em gọi
Từ xa xăm khuất nẻo đường tình
Từ xa xăm vầng trăng vàng ố
Thương ngày phiêu bạt chốn đao binh

Em cũng không còn em thuở trước
Tóc thề xưa cắt ngắn lâu rồi
Tay mỏng mảnh nắm tay người khác
Môi ngọt ngào hai tiếng “nhà tôi “

Trái tim đau nhói như trăm nhát
Đâm cuộc đời ta chảy máu tươi
Đêm qua thức giấc mà muốn khóc
Thui thủi một mình bóng lẻ loi

Ta biết ta buồn hơn thuở trước
Lần ra đi giã biệt Sài Gòn
Lần ra đi thôi đành đánh mất
Câu thề trót hẹn mấy mươi năm

Linh Phương

MẢNG TRỜI QUÊ HƯƠNG

Em đi lên đồi cỏ may
Chân trần tắm sợi nắng gầy thảo nguyên
Nghe từ kẽ ngón chân mềm
Ruột gan lời đất thấm lên tim mình

Thầm thì ngọn cỏ thảo nguyên
Nơi em bím tóc dài thêm gió trời
Tuổi thơ ơi, tuổi thơ ơi
Qua bao sương giá vẫn ngời ngời trong

Đà Lạt cùng nỗi nhớ mong
Nụ hoa ngọn cỏ mênh mông đất trời
Chắt chiu những tiếng ru hời
Về đây gom lại mảng trời thơ ngây

Lê Thị Kim

NGẮM TUYẾT CÀNH KHÔ

tuyết quấn quýt cành cây
vườn sau trắng bãi cát
không một bóng chim bay
vắng những con sóc nhảy

năm nào vào tháng hai
tuyết cũng đậm đà nhất
lắng nghe cỏ thở dài
âm thầm trong lòng đất

vào giờ này năm sau
biết ta còn ngắm tuyết
lẩn thẩn nghĩ đâu đâu
hay thân đã hủy diệt?

đã mười ba năm nay
từ khi về đây sống
đã không nhiều đổi thay
từng mùa vẫn lặp lại

năm năm hay mười năm
tiếp theo sẽ đổi khác
khi ta đã yên nằm
hèn mọn hơn cỏ rác

cháu nội trai lên năm
cháu nội gái lên bảy
một nội lạc xa dòng
biết bao giờ gặp lại

ta chết thiêu hay chôn
chẳng có gì bi đát
biết có cháu đích tôn
nào về để nhắm mắt?

ra đời cuối mùa đông
ra đi giữa mùa tuyết
chẳng đáng chi đau lòng
sao như ứa nước mắt!

Luân Hoán

BIẾT ĐÂU

Biết đâu tươi hồn xuân
Ẩn sau con mắt héo
Biết đâu tình trong trẻo
Sau nụ cười khô khan

Biết đâu sợi dây đàn
Giận thốt lời ly biệt
Không dứt tình tha thiết
Buộc tròn hai trái tim

Biết đâu một cánh chim
Nối hai miền tiếc nuối
Biết đâu hòn đá cuội
Lăn tròn mấy ngàn năm

Biết đâu ta yên nằm
Trên môi người huyễn hoặc
Trong nỗi sầu dằng dặc
Phóng muôn nghìn mũi lao

Biết đâu qua lưỡi dao
Bén những lời thánh thiện
Biết đâu con én liệng
Lời lẽ một mùa xuân

Biết đâu trăm nghìn lần
Cũng không ai ngờ nổi
Ta xin người chớ vội
Đem cuộc đời đo cân

Phạm Thiên Thư

Advertisements

1 Comment (+add yours?)

  1. Minh Hanh
    Mar 14, 2013 @ 14:20:51

    Tình Tự Một Giòng Sông. baì Thơ hay, đượm tình.

    Like

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: