Quán Thơ Hư Vô kỳ 171


bdsl5s

CHUYẾN TÀU CUỐI  NĂM

Em đi một chuyến không về nữa
Con đường xưa lá đã rụng đầy
Lần theo dấu chân ngày tháng cũ
Buồn tôi xao xác những hàng cây.

Còn nghe tiếng guốc khua giòn giã
Của một lần em đã bước qua
Vẫy tay chưa kịp lời từ tạ
Con tàu hối hả bỏ sân ga.

Chạy vào tháng chạp cho cùng tận
Tết lạ, đường xa để đợi chờ
Đâu chắc gì em còn trở lại
Kịp nhìn con nhện lúc giăng tơ.

Em đi về phía buồn muôn thuở
Tàu chở trăm năm biết ngậm ngùi
Thì cũng còn đây sân ga cuối
Tôi đứng chờ một chuyến không tôi…

Hư Vô

SÓNG VỀ ĐÂU

Biển sóng biển sóng đừng xô tôi
Đừng xô tôi ngã dưới chân người
Biển sóng biển sóng đừng xô nhau
Ta xô biển lại sóng về đâu ?

Sóng bạc đầu
Và núi chìm sâu
Ta về đâu đó…

Về chốn nào

Mây phủ chiêm bao
Cạn suối nguồn
Bốn bề nương dâu
Ta tìm em nơi đâu?

Biển sóng biển sóng đừng xô nhau
Ta xô biển lại sóng nằm đau
Biển sóng biển sóng đừng xô tôi
Đừng xô tôi ngã giữa tim người.

Biển sóng biển sóng đừng xô tôi
Đừng cho tôi thấy hết tim người
Biển sóng biển sóng đừng xô nhau
Ta xô biển lại sóng về đâu?

Giấc ngủ nào giường chiếu quạnh hiu,
Trăng mờ quê cũ.
Người đứng chờ gió đồng vi vu
Vạt nắng vàng nhắc lời thiên thu

Nhớ ngàn năm trôi qua …

Biển sóng biển sóng đừng trôi xa
Bao năm chờ đợi sóng gần ta
Biển sóng biển sóng đừng âm u
Đừng nuôi trong ấy trái tim thù

Biển sóng biển sóng đừng xô nhau.

Trịnh Công Sơn

LÁ NGÂY NGÔ

Bao  năm rồi xòe tay không đếm đủ
Bão lốc đời mù mịt cuốn ta xa
Anh phiêu linh, em lận đận phong ba
Tìm gặp lại góc đời nghe chút lạ!

Đã mấy mùa cây phong rừng rực lá
Đỏ au trời thêm lạnh lá ngây ngô
Nắng đi hoang, chim vỗ cánh giang hồ
Sưởi ấm gì trời thu nhiều gió nổi .

Tằm chết sớm chưa kịp lời trăng trối
Chỉ hồng đâu se tình hỡi ông tơ?
Gió trăng đi mỏi mệt dặm ngàn mơ
Nên trăng gió ngủ yên rồi mộng ảo.

Con sông qua tháng năm dài gió bão
Bỗng trơ lòng tan hợp vạt bèo dâu
Mưa miên man lạc dấu nẻo trời ngâu
Thôi thì vậy tình mình duyên không nợ.

Đừng đắm đuối  hạt sương long lanh vỡ
Chút dư hương rồi theo bướm bay đi?
Sau  mưa giông đời đã úa xuân thì
Biết nắng muộn có vàng hươm đẹp đẽ?

Hãy để em với mùa thu lặng lẽ
Và mùa đông ngu ngơ lá  khô rơi
Anh xa xôi còn chút ấm bên đời
Còn thánh thiện trong veo màu ngọc đá.

Thy Văn

CỞI ÁO QUA CẦU

Thỏng tay bước xuống chợ đời
Chân anh vấp phải mấy lời của ai
Đứng lên phủi bụi đường dài
Phủi nhằm em đứng đợi ngoài bể dâu

Ngọc nào đứng đó đã lâu
Chờ anh cởi áo qua cầu gió bay
Thôi thì mượn trái cau này
Trầu xanh đôi lá níu tay em về

Níu em về tới bộn bề
Về trong đôi chiếu trải thề ước chơi
Rồi mai ra ngạo đời cười
Rằng anh đây đã có người tào khang

Từ anh là rể đông sàng
Thỏng tay vào chợ ngâm tràn câu thơ.

Phan Ni Tấn

MÀU TẾT

chuyến xe cuối cùng đã ra đi
ngoài phố lá me rắc cốm
chàng áo xanh Tư Mã không quê nhà
chưa gió rét mà linh hồn đau ốm

giàn thiên lý nở quên…
giàn thiên lý rụng quên…
chẳng nhuộm áo chàng như năm trước
chàng Tư Mã áo xanh nát nhàu

chàng nằm ốm trong màu hoa đào
chuyến xe cuối cùng đã ra đi
những quê nhà ai đang gần lại
chiều cuối năm một người ngồi chơi

hát lên màu khói nhớ
từ vết thương chàng
nở lặng lẽ nụ hoa đào nho nhỏ
nở rất khẽ một màu Tết đỏ

Đỗ Trung Quân

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: