Quán Thơ Hư Vô kỳ 167


 406561_385672271447293_1397154197_n

DẬY MỘNG

Có em về dậy hồn tôi thức
Từ trong hoang tích nỗi hoài thai
Vặn mình nghe bàn tay còn nóng
Vẫn không níu kịp một hình hài.

Đêm vấp bóng nằm trơ con mắt
Hương quen còn ngan ngát bềnh bồng
Dòng tóc em dài như sóng biếc
Lùa tôi vào dốc biển mênh mông.

Thả hồn trôi dạt về một phía
Gót mòn đã giáp dấu phiêu linh
Trái tim tôi thình lình rướm máu
Chỗ có em cất giấu tội tình.

Em bỏ đi mang theo cái bóng
Ôm lòng đêm bên gối lụa nhầu
Tôi thất thanh gọi tôi ơi ới
Biển xa dậy mộng sóng xanh xao…

Hư Vô

HOÀI MỘNG
(Họa từ bài thơ Dậy Mộng của Hư Vô)

Giữa cơn mơ hồn em tỉnh thức
Như đóa quỳnh trở giấc hoa khai
Anh trở về gió bay hương quyện
Vực yêu thương in dấu hình hài .

Đêm đối bóng lệ rưng khóe mắt
Nhìn thu đi theo vết phiêu bồng
Tóc em bay thương hoài ngàn dặm
Dẫu xa xôi tình ngát mênh mông .

Gởi mây đưa hồn trôi một phía
Có nắng vàng hong gió lung linh
Tiếng thơ rơi sầu chung một thuở
Chảy về tim dòng nhớ tội tình .

Anh vẫn bên đời em chiếc bóng
Gọi giấc mơ êm dấu lụa nhàu
Chiếu chăn thao thức đêm huyền thoại
Biển yêu thương dậy mộng xôn xao …

Ngọc Quyên

NGẬM NGÙI LỤC BÁT

lên lưng sườn núi Sơn Chà
tay che ngang mặt ngó ra biển trời
chờn vờn xa ngút ngàn khơi
có thằng bạn cũ đang ngồi ngắm mây

nó cầm gì ở trong tay
mấy trang giấy trắng, một cây súng già?
nó là anh lính xa nhà
địa phương quân của Hoàng Sa đàng hoàng

sống trên đảo vắng thanh nhàn
viết văn, tắm biển, thở than, chữi thề…
riếc rồi nó đâm say mê
“ở đâu thì cũng là quê hương mình”

bây chừ nó chết thành tinh
đâu hay chốn cũ thình lình đảo điên

Luân Hoán

VÀI BA BẬN…

có bữa lòng ta thèm khóc quá
bèn . mở lời xin giọt lệ người
chỉ mới đoanh tròng . hay đã rụng
mặn mòi . tê điếng một bờ môi

có bữa trái tim run rẩy thở
đẩy đỏ đen đi giữa ngực mềm
như chân người khẽ qua . nhon nhón
sợ động tan vùi mơ rất tiên

có bữa hồn im như thóc vậy
cứ nằm thao thức với bâng quơ
chờ cơn gió mẩy . chờ mưa dịu
chờ nắng le hoe sợi tóc hờ …

thangtram

ÐÊM NGỦ TRÊN ÐỒI BẠCH VÂN

Mơ hồ như đốm lửa
Vơ vẩn trôi âm thầm
Rừng già không tiếng thở
Từng chiếc lá rơi nhanh

Từng cánh.rơi mong manh.
Xoay xoay trong khí ẩm
Xoay xoay quanh nỗi đau
Ngàn đời chưa dứt hạt

Và rừng như tâm hồn
Chưa hề được soi sáng
Giò phong lan ta đâu
Nỡ nào ẩn biền biệt!

Dừng chân cất tiếng hát
Bi thiết đi chân mây
Óng ánh đi tháng ngày
Nước mắt ừ hóa ngọc

Ừ lưu ly cũng khóc
Nhạt nhòe trời phương nào
Mưa hay lòng chiêm bao
Ðập hoài chưa vỡ hạt.

Tiếng chim kêu oang oác
Ðau thương từ ngàn xưa
Ðau thương như bây giờ
Chẳng một lần bày tỏ

Trời chung quanh hóa đá
Hay đá hóa hồn người
Vô tâm như tiếng thở
Xé toạc đời không hay.

Ngô Nguyên Nghiễm

ĐÀNH MƯỢN CÂU THƠ LÀM TRI KỶ

một buổi trưa trời câm đất nín
không người bảnh mặt ghé ngang chơi
bạn khan như nắng trong mưa lụt
như mây xa xăm tận chân trời

đành mưọn câu thơ làm tri kỷ
uống chơi vài hớp cũng khề khà
ở đời dễ mấy khi được gặp
cuộc rượu thơ-người cuối nguyệt sa

chén rượu nồng đây xin cùng cạn
mai kia còn sống nhớ đời nhau
tiếc gì một tấc sơn hà đó
mà mỏi mòn vai mấy gánh sầu

hận chỉ làm giàu thêm thổn thức
uống đi mai nhắc hẹn nhau về
ta về nở giữa lòng trang giấy
câu hò cây lúa mọc bờ đê

này chỗ ngồi khuya ngoài đất nước
còn thấy gì đâu nẻo quê nhà
khuyết một tà trăng trầm mộng đó
như cảm thương người nỗi chia xa

rượu đã khô hồn trong đáy chén
uống tạm câu thơ cũng tận tình
đôi khi thơ hóa thành nhân dáng
đứng xinh như trúc mọc đầu đình

buổi sáng lên cùng con gió sớm
câu thơ còn ngủ giữa sương mù
gặm miếng mặn mòi cho thắm tháp
ta ngồi nhấp nhỏm đợi vàng thu.

Phan Ni Tấn

LẺ BẠN

Anh yêu dấu, trời vẫn dài dông gió.
Nhớ thương mang thêm bạt cánh chim chiều.
Trôi lênh đênh trên ngày tháng tiêu điều
Cành thu gãy, gió đông rồi mấy độ…

Bàn chân nhỏ trong chiếc giày quá khổ
Em bước đi nghiêng ngả giữa chợ đời.
Nghe mưa xa ru tình ngủ lòng khơi.
Bờ đông vắng tiếng đàn ai réo rắt.

Bờ tây ơi! Còn trách hờn héo hắt?
Ngàn năm rồi quạ quên lối trời sao
Quên con sông lặng lờ chảy trên cao
Nên đôi bờ vẫn mịt mờ sương khói.

Khói sương còn hững hờ bàn tay với.
Nhớ ngập lòng day dứt chảy thành sông.
Anh, sóng ngầm vỗ về phận long đong.
Em, cát vỡ tháng năm dài lay lắt.

Anh có nghe trong hoàng hôn xám ngắt.
Lời kinh buồn da diết vọng thiên thu?
Trăng ai đang tìm về nẻo hoang vu
Buông nuối tiếc lên tro tàn dang dở

Cho ngọc bích bâng khuâng pha sắc nhớ
Oải hương nồng, ngào ngạt tím mông mênh.
Chút máu đào con tim vỡ chông chênh
Ngọc bích đỏ ráng chiều mây nắng lụa.

Em đứng đây trông vời mùa thu úa
Đợi chờ ai? tóc nhuộm, má hồng phai.
Bến sông xưa hiu quạnh bóng trăng cài.
Còn ai để đợi chờ…? chim lẻ bạn!

Thy Văn

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: