Quán Thơ Hư Vô kỳ 162


LỘNG NGỮ

Lên chùa thấy bóng ni cô
Chợt ngộ ra chỗ hư vô tượng hình
Thăng trầm vọng khúc tâm kinh
Ngọt như thể bài thơ tình em trao.

Cửa khép không biết lối vào
Cũng may còn bụi trúc đào bên hiên
Lòng ta bỗng rất bình yên
Từ tâm vô đạo ngồi thiền yêu em

Bóng người nở biếc ao sen
Khói trầm tỏa ngát hương quen lạ lùng
Áo nâu in xuống muôn trùng
Em trong veo giữa vô cùng, đó em!!

Có chút gì trong trái tim
Ta như mặt nước im lìm, mà đau
Thì em chờ tới đời sau
Tiếng chuông tỉnh thức gọi nhau tìm về…

Hư Vô

THÁNG CHIÍN ANH VÀ EM

vàng thu về và mưa thu về
lá rụng ngang đường mưa tháng chín
nhớ không anh con đường im nín
vẫn âm thầm nâng chân em qua

thắp nến hồng mừng anh mừng em
thắp tình chung mừng nhau tròn tuổi
thổi! thổi đi! nồng nàn như thở
thổi! thổi đi! tháng chín yêu thương
đã chấp nhau trần gian anh hơn
em đâu ngại theo nhau tiền kiếp
đường trần gian lắm khi mỏi mệt
tìm dấu anh em tựa lòng anh
và mùa thu mênh mang thu sang
tay hạnh ngộ níu thầm dan díu
say sưa nhau hai ngày tháng chín
sinh nhật hồng mơ anh mơ em.

Âu Thị Phục An

MỘT ĐÊM RỒI NGHÌN ĐÊM

Hai con mắt biết cười,
Trời cuối thu mưa lũ,
Không còn nơi an trú,
Chim chiều biết về đâu?
Ngày hạnh phúc qua mau,
Đèn vàng không kịp nói,
Trăng xa treo vời vợi,
Một năm rồi hai năm,
Hai con mắt đăm đăm,
Anh giữ mùi hương tóc,
Xa rồi trưa ngà ngọc.
Đêm nay nhớ tới em,
Thu về không hẹn trước,
Một đêm rồi nghìn đêm,
Làm sao anh ngủ được,
Ngoài vườn trăng vừa lên,
Bụi hoa quỳnh nở trắng,
Ngạt ngào hương mông mênh,
Như tình anh thầm lặng.

PMN

LÁ TÌNH

hiển linh thần hồn diệp
ấm lạnh nguồn sinh tình
huyền bí động dục lạc
mộ địa u u minh
tuyệt đỉnh ngọn hạnh phúc
ý nghĩa cả đời người
tất cả đều qui tụ
âm sắc tình tuyệt vời

bí hiểm tòa kiến trúc
hang ổ hiền hung thần
ẩn hiện trong lồ lộ
giữa cuộc sống thế nhân
từng qua năm bảy núi
từng vượt chín mười sông
một đời thơ hiển thánh
bắt nguồn từ một dòng
vụng về lời ca ngợi
dẫu ngưỡng vọng chí tình
gieo sương ươm từng hạt
thơm nở nụ chủng sinh
gần xa khó nói thật
ú ớ tỏ lòng mình
thâm tạ cõi nhân quả
nôm na chiếc lá tình
đứng bên bờ thanh thoát
thân tâm đầy bụi hôi
nhảy xuống dòng dung tục
quả thật đáng sống đời

Luân Hoán

NGHE HÁT

Bạn đưa đến quán Cội Nguồn
Ngồi nghe em hát nhạc buồn thời xưa
Giọng trầm để nắng để mưa
Giọng thanh trăng nước, gió đưa mây vàng

Cho anh hồn đắm mơ màng
Nghe câu ca, tiếng thời gian quay về
Dậy lòng lại những đam mê
Bỗng dưng anh thấy tràn trề hồn yêu

Cảm ơn em, rất diễm kiều
Cho anh xuân ấm một chiều tàn đông .
Bạn đưa đến quán Cội Nguồn
Một chiều gió lạnh mưa phùn miền nam

Anh từ ở chốn xa xăm
Áo xanh đã bạc tháng năm với đời
Hồn mang bao nỗi đầy vơi
Đến nghe em hát tuyệt vời, nhẹ đau

Nhẹ từ vùi dập vàng thau
Nhẹ trong ký ức dãi dầu gió mưa
Nhạc vàng vừa dứt đong đưa
Nhẹ lời em đến chào thưa tiếng vàng.
À qua câu chuyện miên man

Hai hồn, hai nẻo, muôn ngàn nổi trôi
Em từ đũa gảy duyên đôi
Người nam nằm lại núi đồi quê anh
Để tay cầm cọ vẽ tranh

Cầm ca không dỗ được lành niềm đau
Anh từ thời thế qua mau
Cũng tan ước vọng, cũng nhàu kiếp thơ
Cánh bèo không bến không bờ

Thân tằm quằn quại nhả tơ cho đời .
Mưa còn bay mãi ngòai trời
Hai hồn cùng lạnh, một lời chia tay
Hẹn nhau, hẹn sẽ một ngày…
Nhưng chia ly biết phút nầy đã xa
Mắt ai như có lệ nhòa
Quay lưng, trời bỗng đổ òa mưa tuôn ./.

Châu Thạch

TÌNH NHƯ LÁ VÀO THU

hôm qua lá vẫn còn xanh
mà nay lá đã phong phanh trở màu
nhuốm vàng như lá vừa đau
cỏ cây cũng bịnh lao xao trở mùa

ông trời chơi ác thấy chưa?
huống chi em chỉ mới vừa chia tay
những lời nặng nhẹ lâu nay
anh xin trả lại mốt mai em dùng

rồi em vui vẻ với chồng
cơm ngon canh ngọt vừa lòng người ta
hay là em sẽ xót xa
nhớ xưa anh tốt ngày qua mỗi ngày

nhưng lời cay đắng khổ thay
như trăm kim nhọn đâm hoài vào tim
bao năm chẳng có ngày yên
cám ơn em. giết nỗi phiền ta mong

bây giờ có tiếc bằng không
tình ta đã chết đã chôn lâu rồi
“ví dầu lòng bậu muốn thôi
bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra”

cám ơn em. giờ đã xa
lá thu đã nhuộm nắng tà đời anh
bước đi vào cõi chông chênh
coi như tình đã gập ghềnh mười năm

Trần Phù Thế

LƠ THƠ SÁU TÁM

ngày liên miên gió . tìm mây
nghe trong bão tố một gầy rạc tôi

len xen lá đổ ngậm ngùi
chiều . đong những vệt nắng ngùi ngùi . bay
thangtram

MƯA TÙ

Sa-cơ,
đành chịu kiếp tù,
Sao mưa vẫn cứ rơi…
mù trong ta ?!

Mưa như kim,
vãi  trên da,
Bỗng dưng thấy nhớ mẹ,
già …
tóc sương!

Trời buồn ai,
mà mưa không dứt?
Tù nhớ ai,
ánh mắt rưng-rưng?

Ngày xưa,
lửa đạn đã từng…
Nên,
giờ – ngồi tiếc hàng quân dưới cờ ?!

Mưa bay,
che,
kín khung trời,
Mưa cũng thấm,
ướt tim tôi mỗi mùa?!

Kể từ buông súng,
đành thua,
Lệnh trên ban xuống…
còn chưa nguôi tàn!?

Nguyễn-Tư

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: