Quán Thơ Hư Vô kỳ 161


CÓ EM, MÙA THU THƯ VIỆN

Chỗ em ngồi chiều nay bỏ trống
Bàn ghế cũng buồn theo bóng ai
Cũng may có điều em chưa thấy
Để tôi giấu được chút riêng tây.

Mà cả một đời không dám nói
Yêu người chỉ để biết làm thơ
Em có nghe gì trong hơi thở
Dù thoáng bâng khuâng rất tình cờ?

Hay chỉ mơ hồ em chạm tới
Bài thơ tôi ướp ngải hương trầm
Nằm phơi lăn lóc chờ bụi bám
Tới giờ linh hiển cũng động tâm.

Tôi về gom hết mây vào nắng
Pha buồn trộn lẫn với tên em
Mùa thu chất quằn trên kệ sách
Cho tim tôi mỗi lúc nặng thêm.

Em hãy dò trên từng trang giấy
Biết đâu chữ nghĩa có linh hồn
Ở chỗ bàn tay em quýnh quáng
Như còn thấp thoáng dấu phấn son…

Hư Vô

MỘT MÌNH

bỏ tôi ngồi đó cùng tia nắng
chiều tạt về đâu . ghé chỗ đâu
những con mắt cá tròn xoe . nghĩ
sân thượng vàng hoe . tán lá rầu

quẩn quanh chân gói trong miền lụt
ta lội trăm năm vũng nước tù
sóng gió lăn tăn chờ bão dậy
cánh buồm thoắt hiện . chữ vào thơ

này em . ngày trước hôm sau cũng
phơ phất vàng son một chút rồi
trên vai . giấc ngủ liu riu mộng
chẳng đá bia nào để khắc chơi

cạn dăm khoảnh khắc ly đời . nhé
nghe tiếng đăm chiêu rụng xuống . là
thơm nhẹ trần gian đôi má thắm
xuân đào thu cúc … phút tôi ra

thangtram

THU CHỚM

Sáng nay thức dậy
Ra vườn ngắm cỏ cây
Mới biết thu đã về đâu đây, rất nhẹ…
Chiếc lá vàng rơi khẻ
Như sợ đánh thức
Khóm hoa vàng ngủ muộn dưới gốc cây
Không gian đâu đây
Như tràn đầy nguồn sống
Sống để buồn, để thở, để vu vơ…
Ôi! Ta thấy thèm hôn em chi lạ…

Trong góc vườn
Con bướm vàng bay ra từ khóm lá
Nhởn nhơ, hững hờ…
Thu chớm đến, có gì mà rộn rã
Có gì đâu trong chiếc lá chết vàng
Mà ta thấy buồn miên man thú vị
Ôi! Ta thấy thèm hôn em chi lạ…
 
Viễn Trình

HƯƠNG SẮC ĐỒI THƠM

Anh về đất bỗng lên xanh
Đồi Thơm tơ nõn lên vành nón che
Không sông nước vẫn đôi bờ
Không trăng điện vẫn lập lòe sáng trăng

Những chiều mây phủ mưa giăng
Vẫn nghe đau đáu bước chân người về
Cỏ vàng từ độ chân quê
Bổng xanh theo những lời thề đã xanh

Đi vòng rồi lại đi quanh
Đồi xưa dứa dại nay thành núi Thơm
Tưởng như phố, tưởng như phường
Dẫn ta đến những thiên đường cỏ may

Thương quê còn chút tình này
Anh đem rãi xuống đường cày tuổi thơ
Mầm từ độ đã ra hoa
Đất từ độ đã lập lòe bướm ong

Tưởng quê …không phụ tình chồng
Chị đi xua ngọn gió đông lạnh lùng
Dọn bờ, dọn bải, dọn Thung
Biến đồi hoang để trập trùng bóng trăng

Đồi xưa như gái khan chồng
Nay mơn mởn sáng nỗi lòng của quê

Phan Minh Châu

ĐAN TÓC

Bàn tay chia nhánh tự tình
đan dòng tóc mượt bình minh còn đầy
Em vừa đi vút nơi này
tôi nghe như thể còn cay đắng buồn

lối xưa tắt tiếng ngựa dồn
lời kinh kệ bặt giữa cồn cát xa
bàn tay chia nhánh lên hoa
đan dòng tóc rối ngày qua lại ngày

tình tôi ngây ngất rượu say
chút hương lửa cũ đủ ray rứt lòng
bàn tay chia nhánh long đong
đan dòng tóc rã mặn nồng gối chăn.

Hà Việt Hùng

BÀ MẸ LẠC LOÀI

Buổi sớm mẹ ra đồng
Giọt sương đầu cành, mong manh ngọn cỏ
Áo mỏng sờn vai gió từng cơn gió
Bước chân run theo từng nhịp, lưng còng.

Buổi sớm mẹ ra đồng
Chim non vùi đầu ngủ say cành bưởi
Mẹ lầm lũi
Nhặt từng hạt thóc rơi
Như cuộc đời từng đã
Ròng rã suốt 9 năm, rồi 20 năm trời.

Bát cơm ấm lòng đêm dài mẹ đợi
Những thằng con ghé về
Từ đèo cao lũng sâu
Từ núi thẩm rừng hoang
Vì độc lập non sông
Vì chủ nghĩa…thiên đàng.

Sớm mai về quê hương thôi tang tóc
Lửa chiến chinh bổng chốc đã xa mờ
Mẹ cười vui như ruộng cày đất vỡ
Như gió về hơi thở nhịp sông đầy
Bước chân mẹ đó đây
Cuối ngõ đầu làng
“Kháng chiến đã thành công !
Kháng chiến đã thành công !”

Dòng suối nhỏ tháng ngày chắt chiu mãi
Giọt phù sa đâu chắc ấm đôi bờ
Đường làng quê ngỡ ngàng hoa cau rụng
Phên dậu đan thưa ánh mắt ngại ngùng.

Xuân tàn tháng hạ
Đồng xanh luống mạ, đồng khô đất nẻ
Mẹ một mình lặng lẽ ngóng ven sông
Chiếc võng tre kẻo kẹt gió sang mùa
Những thằng con xưa chưa một lần trở lại
Ngọn đèn khuya soi bóng mẹ lạc loài.

Buổi sớm mẹ ra đồng
Nhặt từng hạt thóc rơi
Mẹ bỗng cất tiếng cười
Tiếng cười như tiếng khóc
Có giọt nước mắt rơi
Có uất nghẹn trong lời
Mẹ vung những hạt thóc
Trả lại hết cho người
Trả một đời lầm lỗi.

Mẹ ngã xuống giữa đồng khô gốc rạ
Bên kia đồi người ta tạc tượng đá
Có dòng chữ xa hoa
Mẹ anh hùng…..

Vi Ánh

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: