Quán Thơ Hư Vô kỳ 159


QUẢY ĐỜI RA BIỂN…

Em quảy đời xuôi ngược
Tôi rượt bắt trăm năm
Chân bước ngang chỗ lạ
Trời đất bỗng lạnh tanh.

Chất cho đầy mưa nắng
Trên vai em cồng kềnh
Cả một đời gói ghém
Còn nhớ để mà quên.

Tôi lạc vào mê lộ
Đâu biết chỗ quay về
Em quảy buồn ra biển
Khập khiễng giữa hôn mê.

Còn nhau trong quạnh quẽ
Bên dòng nước bạc tình
Từ trong cơn thịnh nộ
Chắc gì kịp hồi sinh.

Con đường tình em bước
Là những khúc gập ghềnh
Có nghe trong vô thức
Tiếng ai gọi buồn tênh.

Đâu còn nơi mà đến
Em quảy tôi trên vai
Chiếc ba lô quằn xuống
Cho nặng thêm trần ai…

Hư Vô

TRƯỚC NHỮNG DÒNG SÔNG          

Ngồi mà điểm danh tình ái của mình
Cứ vài ngày lại thêm nhân sự mới
Cứ gặp con gái là lòng ta yếu đuối
Dù chẳng ác tâm, tim cứ đập bình bình

Tự ra nghị quyết nhiều lần là không được bổ sung thêm
Nhưng phụ nữ không cho ta thực hiện
Những nàng Eva vừa dễ thương vừa nham hiểm
Biết cách chinh phục Adam bằng trái cấm của mình

Là khi ta nhắm mắt đọc thơ tình
Các em hé mắt đợi thơ bò xuống ngực
Thơ đậu trên ngón tay, thơ chui vào quai guốc
Thơ thành dấu son môi, thành bụi phấn chân mày

Các em theo thơ về góc núi chân mây
Quây quần bên ta như bầy-nai-thiếu-nữ
Các em theo thơ xuống thị thành dạo phố
Lưu lạc cùng ta gối mỏi chân trần

Các em thành nàng thơ không cần thiết ăn cơm
Một trái me chua đủ làm đau hai đứa
Trước các em, ta trở nên ngọn lửa
Mà đêm tối lưu vong, người tưởng thất lạc người

Tuổi tác các em thường trên dưới ba mươi
Hoặc mười tám, hoặc ba lăm… gì đó
Tuổi của gối chăn vốn chẳng cần yểu thọ
Huống hồ thi ca chưa có tuổi bao giờ

Ta an ủi các em bằng “chất đực” trong thơ
Em xoa dịu ta bằng… nhiều điều khó nói
Chỉ biết chắc chắn rằng không ai từ chối
Khi cùng dựa lưng ở một “Bức tường” tồi

“Bức tường” sụp rồi, Jean Paul Sartre ơi!
Lưng tựa vào nhau làm sao “Xa lạ” được
Ta cho phép Albert Camus giật mình hoảng hốt
Hỡi những-kẻ-hiện-sinh đi phủ nhận đàn bà

Ủng hộ đàn bà, vạn tuế thơ ca
Ta làm đầu bếp sẹc-via thơ bảy món
Hãy thưởng thức công khai, đừng gắp thầm nhai trộm
Vì ta sắp đem thơ đi lót ổ em nằm

Hãy ngủ thật thanh bình, đừng mộng mị khổ tâm
Thơ chẳng vô dụng như đường gươm nhát kiếm
Xưa Trương Chi xấu như ma còn làm Mỵ Nương chết điếng
Huống chi ta ngày nay đâu đến nỗi nào

Hỡi những dòng sông làm mặt biển biết đau
Chừng ấy nhánh lại bỏ ta đi biền biệt
Nhưng ta còn một đại dương mà các em chưa hề ngờ đến
Trăm suối nghìn sông lần lượt lại đổ về

Mà nhớ dổ về thật sớm các em nghe…

Bùi Chí Vinh

LAM NHAM TÌNH SẦU

lập bập tình sầu
(tình không sầu cũng bập)
em là thoáng mây bay
buồn . còn hoài trên tay

thơm tho mùi cười vấy trên môi mỏng
phớt nụ . hôn từ bên kia núi
miền em nòi trung du
vòi vọi

chọn hoài chưa thấy chữ
câu thơ què quặt nằm chờ
nhễ nhại nếp xiêm y
giữa hỗn mang . trời đất đổ lì

thangtram

HOA HẬU

Người ta xum xoe hoa hậu hoa hòe
Phô trương đường cong mỹ thuật tái tạo
Đi lui đi tới uốn éo gượng gạo
Học thuộc vài dòng thông thạo để được điểm cao

Thua thì mếu máo, thắng thì cười nói huyên thuyên
Coi như đường tình duyên, công danh rộng mở
Càng nhìn càng trăn trở
Đưa tôi về với thế giới chân phương.

Theo tôi người phụ nữ ở nhà mới là hoa hậu
Của một người mà cả thế giới tôn vinh
“Hôm qua tát nước đầu đình”
Đường cong là vành nón lá

Mùi nước hoa là tinh túy của hoa sen
Ba vòng là cung dung ngôn hạnh
Lòng chung thủy là tràng pháo tay tán thưởng
Luôn đội trên đầu là vương miện chồng con.

“Gió không phải là roi, mà vách núi phải mòn” *
Có nhiều điều “Ở chốn nhân gian không thể hiểu” **
Nhưng có một điều không thể hiểu khác hơn
Hoa hậu muôn đời là người Mẹ Việt Nam.

Viễn Trình (2.8.2012)
(* Thơ Hữu Thỉnh
** Thơ Du Tử Lê )

ĐÔI BỜ ẢO VỌNG

những khát khao lại về trong đêm
bờ bên đó chập chờn ảo vọng
ai bên đó ru buồn trái tim
chưa kịp níu về ngàn con sóng

tháng và ngày trôi qua trôi qua
tóc vừa xanh dỗi hờn chớm bạc
lắng trong nhau nỗi gì ghềnh thác
tháng thu mưa buồn theo mưa xa

chóp bờ yêu ai mà hoài thương
chài em vào lưới tình sóng sánh
cuốn quanh em đôi bờ khói sương
những ngón tay siết nhau nồng ấm

thả lòng thu lăn theo chân ai
nếu khi nào cũng buồn cũng khóc
thì tháng bảy năm nào cũng say
bờ không ảo vọng bạc từng lọn tóc.

Âu Thị Phục An

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: