Quán Thơ Hư Vô kỳ 157


BỎ QUÊN THÁNG 7

Tôi về không kịp thăm tháng 7
Để thấy mưa ngâu ướt áo người
Còn nhói trong tim lần đưa tiễn
Bụi gai hồng quyến luyến chân tôi.

Ngày đi cũng hẹn thề nôn nả
Chờ tôi về cắt bánh tình nhân
Tiệc tùng đã có em bày sẵn
Tháng 7 buồn như đêm giáp năm.

Tôi ngồi đếm lá bay trong mắt
Gói ghém lòng nhau để đợi chờ
Thì có bao giờ em quên nhớ
Môi nào còn dính sợi tóc tơ?

Mà tôi đã giấu buồn một thuở
Yêu người để biết giả người dưng
Bỏ quên sinh nhật em tháng 7
Ngọn nến chảy vào đêm trống trơn…

Hư Vô

MỘT NẮNG HAI SƯƠNG

Chiều ra bên dòng sông vắng
Thẩn thơ theo bờ cát dài
Con tìm dấu chân của mẹ
Tìm hoài không thấy, chiều phai…

Sớm mai Mẹ đi gánh nước
Mẹ gánh hai thùng sương đầy
Khi mặt trời còn yên giấc
Bờ lau sậy còn ngủ say.

Buổi trưa Mẹ đi gánh nước
Mẹ gánh hai thùng nắng vàng ,
Nghiêng nghiêng con nhìn trong ấy
Thấy cả mây trời mênh mang…

Buổi chiều Mẹ đi gánh nước
Mẹ gánh hai thùng mưa đầy
Mưa lên nhạc mềm nón lá
Mẹ về ướt áo không hay !.

Rồi đêm..lại đi gánh nước
Mẹ gánh hai thùng sao trời .
Có hôm con nhìn rất lạ
Trong thùng có cả trăng trôi.

Một đời Mẹ đi gánh nước
Gánh theo sương nắng bao mùa
Gánh cả đời con nằng nặng
Tình thương Mẹ nói sao vừa!.

Một chiều Mẹ lìa đôi gánh
Bốn mùa thuơng nhớ gọi tên
Con nhìn hai thùng nước nhỏ
Chờ trông bóng Mẹ hiện lên .

Chiều trên bến ngồi quạnh quẽ
Còn nghe kĩu kịt trong hồn .
Tay ôm cây đòn gánh Mẹ
Mắt buồn .. dõi bóng hoàng hôn…

Thích Tánh Tuệ

NGỒI QUÁN, TÌNH CỜ GẶP LẠI K.

Từng dòng hạnh phúc tôi tan
Cây đau đớn đã rộng tàn đớn đau
Tiếng cười huyên náo đêm thâu
Có tôi khuân vác tôi sầu đến đây

Có người vui vẻ bắt tay
Mà trong tay bắt đủ đầy vết thương
Sớt cho ai một chút buồn
Sao tôi không nỡ,  nên thầm cạn ly…

Bạn bè hạnh phúc, đôi khi
Nói năng vô ý, ngồi nghe đớn lòng
Sáu chai bia, cả ngàn đồng
Sao chưa đổi được, xuất thần phút giây?

Yêu người thất tán men say
Phía trong giặc giã – mặt ngoài trấn an
Thanh bình nào ở Việt Nam
Sớm mai nào ở tỉnh-hoàng-hôn tôi?

Nguyễn Tất Nhiên

35 NĂM NHÌN LẠI

Về đâu bầy chim lạc mẹ
35 năm nước mắt thành sông
Thời gian tựa như cuộc mộng
Quê hương vận nước tả tơi

Bài ca này riêng tặng Mẹ
35 năm cuộc sống nổi trôi
Mẹ không hề than hề hận
Quê hương tổ quốc tơi bời

Ơi, Mẹ ơi! Tự do đã hóa cuộc đời
Con, của con thành người không mang hờn oán
35 năm thời gian đã quá lâu rồi
Tuy khổ đau nụ cười vẫn nở trên môi

Ơi, Mẹ ơi! Đại dương vùi xác bao người
Giữa khổ đau tình người không bao giờ chết
35 năm thời gian đã quá lâu rồi
Hoa hồi sinh mọc thành những đóa rất tươi

35 năm giờ đây nhìn lại
Quê hương mình hình như vẫn xa
Lao lung hình như vẫn vậy
Con người vẫn kiếp lầm than

Trong khổ đau hình như tiếng cười
Vẫn ngọt nào tình mẹ thiết tha
Tình yêu hình như vẫn nở
Quê hương dù vẫn mịt mờ…

Viễn Trình
(Đã phổ thành ca khúc)

ĐỀ THƠ TANG BỒNG TRÊN VÁCH ĐÁ
TẶNG BỒ TÙNG LINH TIÊN SINH

Mơ hồ có tiếng chim gì lạ
Rung rúc chuyền quanh gác sách xưa
Gió thoảng vấn vương tim bạch lạp
Mồ hôi âm khí mới bay qua

Nửa gót giày rơi ngoài cỏ sương
Hững hờ đọng lại giọt ma hương
Thương hồ dăm mái tóc phiêu lãng
Khanh khách qua đêm cười rượu tàn

Chợt cùng ngưng bặt (như sương phụ
Giữ tiết ba năm bên mộ chồng)
Mặc đoá hoa quỳnh vừa mới nở
Quạt mồ Trang Tử, gió mênh mông!

A ha, gió cũng thổi xuôi chiều
Mỹ nữ động lòng đàn quạnh hiu
Mấy bận qua sông, bay ráng đỏ
Nặng hồn Thiên Sứ đứng liêu xiêu.

Cứ triền miên chảy như dòng thác
Ta khẽ chuyền cành soi bóng chơi
Trái chín rụng đầy theo ngõ tới
Âm thầm như tiết thế gian rơi

Lang thang con sáo hót vu vơ
Xa lạ qua sông và bụi mờ
Sương khói vô thường men chí dị
Giang hồ cho lạc bóng trăng trơ.

Thương hồ dăm mái đầu phiêu bạt
Khanh khách qua đêm cười rượu tàn
Mấy ngọn đèn chao hồn quái đản
Ðầm đìa nghĩa khí trời phương đông

Loáng thoáng trầm hương cõi quá khứ
Cháy bùng tan nát mộng đầu hôm
Một con chim nhỏ tha tình sử
Rải xuống vườn xưa mấy giọt sương!

A ha, bụi nắng mờ nhân ảnh
Chút gió hoàng hôn cuốn lá vàng
(Lá rụng thăng trầm muôn hướng gió
Mà sao vàng úa gió hoàng hôn?)

Bạc đầu đâu tiếc gánh phong trần
Bằng hữu lung linh rượu bạt ngàn
Trái đất âm thầm không điểm tựa
Thiên hà đành cháy rực sao băng

Thà rằng đội nón thật tang bồng
Ðể trả lời di chúc cổ nhân
Thấm thoát ngàn năm tình sử héo
Một con chim nhỏ hót bâng khuâng!

Ngô Nguyên Nghiễm

TÔI

những mặt trời . đôi khi . không có thực
cháy bâng quơ vào góc hỗn mang tôi
ngày hôn mê chờ đêm xuống . mở lời
lấp lánh giọt sương nằm trên mái . khóc

đâu biết được giữa trầm luân sống chết
có gì không ngoài ranh giới đời mòn
triệu lầu đài hóa những cỏn con con
bò lổn nhổn chờ giờ thiêng . hóa kiếp

đâu biết được . thiên đường hay địa ngục
gã vô thần miễn cưỡng . đứng . bơ vơ
tìm bảng chỉ đường ở mỗi ngã tư
chỉ mù mịt sương giăng và khói tỏa

thangtram

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: