Quán Thơ Hư Vô kỳ 156


TRĂNG ĐÊM TRÊN DARLING POINT

Từ trăng tan vỡ vào thơ
Chảy thành tơ lụa ngang bờ vai em
Lần mò trong cõi tóc đêm
Mùa thu có sợi vàng thêm chỗ ngồi.

Tựa nhau da thịt quen hơi
Trái tim em đã có tôi dự phần
Biển khuya tấu khúc tình nhân
Sóng xô con nước trăng trần áo em.

Vân vê theo ngón tay mềm
Darling Point đứng chờ đêm trở mình
Trăm năm mấy bận hồi sinh
Để em đếm giọt tội tình trên tay.

Còn nhau chỉ một đêm này
Thì em hãy khóc cho đầy mắt tôi
Thắp trăng bên ẩn tích người
Thấy trong gương. Áo em phơi cuối ngàn…

Hư Vô

THẢNG THỐT RIVERSIDE NIGHT

tình cờ gặp lại em chiều quán nhậu
vẫn như xưa hai con mắt biết cười
vẫn thon thả với chiều cao mét sáu
và nói chung nhìn phải ngẩn ngơ người

tôi bước vào em lửng thửng bước ra
luôn giã gạo nhau cả đời thế đấy
sóng đôi em là một ông đầu hói
mắt tôi cay xè không xót mà xa

kiếng chiếc siêu xe sáng ơi là sáng
tưởng chừng em xô ngược bóng em vào
tôi lảo đảo như con chim dính đạn
chưa tắt chiều không lẽ đã chiêm bao

chưa uống ly nào sao bỗng muốn say
ai vừa trút vô lòng tôi đống lửa
thương vô cùng trái tim đang dẫy dụa
hố buồn tôi em rót nốt cho đầy

mắt trợn trừng bắn theo lời rủa ác
em qua sông xe lọt mẹ xuống cầu
kịp thấy tội tôi tát tôi một tát
vái xe em đừng lọt bất kỳ đâu…

Nguyễn Đăng Trình

THEO NẮNG HẠ TA VỀ

tôi đã ra đi từ ngôi trường con gái
chân bước ngập ngừng
và mắt ướt rưng rưng
tháng năm chập chùng bao vui buồn được mất
sáng mãi trong hồn một sắc trắng tinh khôi

mưa nắng cuộc đời vây phủ quanh tôi
có ánh mắt thầy cô
có giọng nói bạn bè
yêu thương an ủi

bóng hoàng hôn
trôi qua mái đầu chớm bạc
lá phượng cành bàng
xanh nỗi nhớ mênh mang

nắng hạ chiều nay đưa người
về chốn cũ
chân bước rộn ràng sao mắt lại rưng rưng
ngày hội ngộ vang tiếng cười thơ trẻ
thầy cô ơi!
bạn bè ơi!
kỷ niệm đón ta về!

mái trường xưa
giờ không còn… tên nữa!
mà âm vang vẫn lắng đọng vô cùng
vẫn ấm áp từng ngày như mặt trời kia ấm áp
tà áo lụa năm xưa
vẫn trắng đến nao lòng…

Trần Thị Cổ Tích

KHÁT LẠNH

Có phải mùa gom hết nắng về em
Để nơi người lạnh căm từng nỗi nhớ?
Sương lặng lẽ giăng buồn trên dốc phố
Ngọn đèn xa vẫn vàng võ đêm đêm

Có phải cơn mưa cũng biết giận hờn
Nên bất chợt ùa vào đêm ấm ức?
Mắt cứ chong trên gối chăn thao thức
Chuốc tàn canh từng giọt nhớ se lòng

Sóng hát đôi bờ đắng ngọt Tây Đông
Bên khô khát, bên cuộn mình ẩm ướt
Mải miết trôi cũng không về nhau được
Trăng nửa vầng neo lung linh bên song

Mặt trời đi không chở bóng em trôi
Nên nửa sáng không sưởi về bên tối
Hoàng hôn xa hắt hiu tia nắng mỏi
Ấm môi em khát chút lạnh môi người.

Đỗ Nguyễn Lan Phương

TÌNH YÊU ĐÂU PHẢI NỒI CANH

Tình yêu đâu phải nồi canh
Thì em chớ có, thêm hành thêm tiêu
. . . . . .
Anh yêu em từ buổi chiều
Mây trời lạc bước, hiu hiu cõi bờ
Hình như lúc anh đọc thơ
Em ngồi vọc nước, bên bờ sông Hương
Trong thơ thoang thoảng mùi thương
Động lòng trắc ẩn, em vương vào lòng
Em đi eo thắt lưng ong
Nghe thơ anh, em lòng vòng bờ sông
Ta biết em gái chưa chồng
Nên chiều nào cũng, ra sông một mình
Anh hỏi thơ, thơ nín thinh
Bèn ra sông đọc, thơ mình mình nghe
Thơ bay lãng đãng, ai dè
Em ngồi vọc nước, em nghe thơ mình
Em mơ màng, em lặng thinh
Thơ anh chắp cánh, chở tình bay sang
Từ nay thơ đến thăm nàng
Chiều chiều ra bến, anh mang thơ cùng
. . . . . .
Bây giờ, thơ là cõi chung
Trong anh em đã, vô cùng trước sau
Mới hay! thơ thật nhiệm màu
Trong thơ đã có với nhau… kiếp nào?

Nguyễn Đông Giang

SAU MƯỜI NĂM THƠ GỞI NGƯỜI XA XỨ

Thành phố sạch sau một cơn mưa lũ
Những tủi hờn nhơ nhớp đã trôi xa
Tay nắm tay mọi người đang vui thú
Ngẩng đầu cao và cất tiếng vang ca

Người có thấy trên trời cao vời vợi
Một mặt trời đang chiếu sáng khắp nơi
Một ánh hồng đang vươn mình phơi phới
Nghìn câu thơ vẫn không nói hết lời

Sau mười năm ta không còn mơ mộng
Khi mồ hôi đã rớt xuống ruộng cày
Sau mười năm ta không ngồi bất động
Đã biết rồi đường đi đến tương lai

Ta vẫn sống ở đây như mọi kẻ
Thật thản nhiên và đã quen rồi
Sáng tờ báo, ly cà phê. Quá đã !
Đợi đêm về ta thắp nến làm thơ

Chắc người nghĩ đây không còn áo trắng?
Ồ ở đây áo trắng ngập đường mơ
Mắt vẫn ướt môi vẫn hồng say đắm
Nàng vẫn là thi hứng của người thơ

Trời Tây Ninh an nhàn như thế đó
Cũng có mây hồng trên đỉnh Bà Đen
Chiều xuống chậm. Vàm cỏ đông phớt gió
Trâu về chuồng gõ nhịp leng keng

Tây Ninh cũng như nơi người ở
Nhưng có điều ta sống quá tịch cô
Những luống cày đã cuốn từng hơi thở
Ta như người đang lùi quá hư vô

Chắc người hiểu vì sao ta vẫn ở
Dẫu đời còn trăm chuyện phũ phàng đau
Bởi những kẻ đã cùng nhau lận đận
Tây Ninh và ta không thích vẫn yêu nhau..

Hồ Chí Bửu

MÙA HẠ DỖI HỜN

Bây giờ nắng hạ đong đưa
Em như con bướm dật dờ ngoài kia
Tâm tư chắc đã phân chia
Tôi buồn nghe tiếng mưa khuya trong lòng

Bây giờ bát ngát phượng  hồng
Lòng em cũng đã mấy phần pha phôi
Em còn có nhớ gì tôi!
Mãi mơ mộng mấy chân trời viễn phương!

Bây giờ lớp học se buồn
Thầy yên lặng vuốt tóc sương trên đầu
Tiếng ai hát “ Bến Giang Đầu”
Mà nghe thổn thức mà sầu miên man

Buổi học cuối cũng đã  tàn
Em còn đứng lặng mơ màng làm chi
Bây giờ là lúc biệt ly
Bây giờ là lúc người đi người về!

Cổng trường nắng đã vàng hoe
Sân chơi đã thấy bóng hè mênh mông
Mai rồi em nhớ gì không
Hay  rồi chỉ có tôi  mong mỏi mòn!

Bây giờ gió hạ đầy hồn
Tình yêu em vậy! Thôi hờn dỗi chi!
Nỗi buồn len từng bước đi
Tôi về nghe cả xuân thì vỡ toang!

Trần Hoan Trinh

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: