Quán Thơ Hư Vô kỳ 155


NÚI NHỚ AI GỌI BIỂN…

Sáng dắt em lên núi
Bước vấp bụi gai trần
Chiều mang em xuống biển
Trời đất cũng không chân.

Đâu còn nơi mà đứng
Quanh quẩn giữa muôn trùng
Tôi tìm trong cổ tích
Em chưa thành người dưng.

Bàn tay tôi lạnh cóng
Níu cái bóng em về
Mái tóc dài thư thể
Quấn tôi vào hôn mê.

Núi nhớ ai gọi biển
Người cúi mặt tìm nhau
Giấu buồn trong đáy mắt
Chỗ hạt bụi bay vào.

Tôi lao đao bước tới
Đường xa lạ, chông chênh
Vai em là vách đá
Tựa xuống nỗi gập ghềnh.

Biển phơi mình dưới thấp
Như dáng dấp tình nhân
Nằm khoe khoang nhan sắc
Gọi tôi về yêu em…

Hư Vô

NHƯ BÓNG NHƯ HÌNH

Không lẽ mình mãi là chiếc bóng?
Bóng và hình lặng lẽ chẳng gần nhau.
Hình mãi nơi đây, bóng còn trong mộng,
Những khi buồn chợt hỏi bóng nơi đâu?

Không lẽ cõi đời đầy ngộ nhận?
Mà bóng và hình là ảo ảnh sông Ngân?
Đốm lửa yêu thương cháy tàn đời lận đận.
Bóng đã xa lìa, ngôn ngữ cũng phân vân!

Rồi mai sau mình mãi là chiếc bóng?
Bóng thật gần, không nắm được bàn tay.
Giọt lệ nào rơi trong chiều gió lộng?
Bóng xế ngang đầu hiu hắt chân mây.

Ơi heo may, ơi mùa thu gió thoảng,
Chẳng để vơi đi sầu muộn trong lòng.
Chẳng níu đời nhau khi hình ngã xuống,
Những khi buồn mà bóng mãi hư không!

Bóng đã tan đi trong mưa chiều nặng hạt,
Bước chân xưa ảo ảnh chẳng quay về.
Hay bóng đã chìm dần vào thể xác?
Mà hình hài thiên cổ vẫn hôn mê!

Không lẽ mình mãi là chiếc bóng?
Ngày lại ngày qua, hình với bóng lao đao,
Biết ở nơi nao trong chiều gió lộng?
Trường giang ơi buồn sóng vỗ chân cầu…

Đại Nguyên

ÁO TÌNH

gửi áo gửi tình vô biên
mùa thu chờ anh thay lá
ôm em vòng tay nhung nhớ
lá rơi đầy một mái hiên

áo nâu đan tình quanh thân
siết chặt em anh âu yếm
gối ơi bàn tay tê điếng
tìm nhau chiều mưa giọt tìm

áo anh thơm tình đêm hoang
ôm anh vòng tay ôm siết
mưa ơi chiều thu kỷ niệm
ngây ngất bờ môi cuồng điên

khuya đắp áo người tình chung
ấm em tìm môi anh ngọt
ấm nhau một đời tha thiết
đêm nay say niềm ái ân

hôn lên áo tình anh ơi
gửi anh cả trời nhung nhớ
đêm em lòng thu bối rối
ngày anh tha thiết gọi mời…

Âu Thị Phục An
20.06.2012

CHỈ CÒN SÓNG VỖ VỀ LÀ CHUNG THỦY

Hai mươi mốt năm tôi trở về thăm lại
Bidong sầu từng đợt sóng dâng cao
Mảnh trăng vàng lạc lỏng cạnh ngàn sao
Soi đảo vắng hàng dương bờ cát lạnh

Hai mươi mốt năm mộ hoang nằm hiu quạnh
Cây bàng già vẫn đứng lặng trong đêm
Nghĩa trang buồn mỏi gối từng bước lên
Đồi khu F hoang vu đầy cỏ dại

Hai mươi mốt năm cây cầu xưa không còn nữa
Tiếng gió chiều vẫn vi vút Từ Bi
Bóng giáo đường vang tiếng gọi người đi
Dẫu dâu bể vẫn mong người quay lại

Hai mươi mốt năm trở về nghe đắng lệ
Người ra đi quên lời hứa chia ly
Khách tỵ nạn một thời đến rồi đi
Chỉ còn sóng vỗ về là chung thủy

Bảo Trân

SON SẮT PHƯƠNG ĐÔNG

Gói trọn hoàng hôn chấp chới bay
Phải không ngày vắng để đêm dài
Nghe trong điệu cỏ lời sương dậy
Mang chút ân tình vướng vất trôi

Tinh huyết ngàn năm thoáng hiện về
A! A! Lăng miếu đổ tư bề
Hay chưa bia đá nằm lau lách
Từng giọt hồn hoang thắm đất quê

Xao xác hàng cau gọi mái tranh
Bên nhau mà đứng lạnh âm thầm
Lỡ trong buốt giá không còn gió
Xương thịt người xưa ai viếng thăm?

Cứ thổi rạ lên mộ chí đời
Vàng chiều vàng lẫn lộn mây trời
Bốn phương ngơ ngác trầm hương đọng
Tích cổ còn ghi phiến đá chơi!

Nét thảo Nôm buồn ngủ trước lăng
Lao xao thập kỷ đứng điêu tàn
Cổ nhân có gởi lòng theo gió
Gió cũng thổi về soi dưới trăng

Soi dài sơn thủy mấy ngàn năm
Máu đỏ hồn xanh dạo nguyệt cầm
Khí phách đâu đây về đọng lại
Ơ hờ lưới nhện đứng chiêu anh

Lếch thếch quay về hướng tổ rơm
Đèn chao vách lộng gió nam non
Đá lăn trong quãng đời du mục
Bỗng chốc âm về tiếng sắt son

Con chim son sắt hiếm hoi về
Đứng bên mộ cổ hót trăm bề
Hót theo sợi khói chiều vương vấn
Vàng trời ráng cháy lạnh hồn quê!

À há! Thì ra đá động lòng
Núi mờ sương vắt dạ Phương Đông
Khói hương đâu đủ tràn tâm huyết
Thương tóc già nua rụng trước sân!

Hạt bụi giang hồ giũ gót chân
Cũng như thương khách phải phong trần
Trơ vơ bên đỉnh tinh cầu lạc
Ngoái vọng đời trăm cuộc hóa thân

Thật giả mơ hồ sợi khói bay
Lao xao cảnh trí nơi nào đây
Ai đem nhựa đắp đường điêu khắc
Thạch bản mơ hồ khóc cỏ cây

Đã thế con tim vẫn giữa lòng
Giữa trời giữa đất giữa vô cùng
Giữa bao sương muối thăng trầm sống
Sao vẫn mơ hồ chuyện cố hương?

Thương hồ muốn gói lại bên vai
Phong ấn tràng giang với nợ đời
Cổ miếu mấy phen thầm lặng đứng
Đèn nhang xô lệch với trần ai!

Run rẩy bên bầy đá động lòng
Núi mờ sương vắt dạ Phương Đông
Con chim son sắt về bên gối
Tha mộng quê người xao xuyến không?

Ngô Nguyên Nghiễm

Advertisements

1 Comment (+add yours?)

  1. Bob G.
    Apr 23, 2013 @ 00:04:35

    This is a beautiful picture — to go with a beautiful poem.
    Do you know if the picture is copyrighted? Can others use it too?

    Like

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: