Quán Thơ Hư Vô kỳ 151


CHỖ CÓ TRÁI TIM EM…

Có khi nào em nhớ
Thủa tóc vướng lá me
Của hẹn hò cuống quýt
Áo cài còn so le.

Bàn tay anh mấp mé
Chưa dám sửa nút khuy
Ngại ngần em bối rối
Chỗ huyền bí kiêu kỳ.

Xa rồi anh vẫn tiếc
Chưa chạm nổi trái tim
Để một lần em biết
Là chỗ anh muốn tìm.

Em rụt rè che giấu
Có tiếc cũng làm thinh
Trời sinh em nhút nhát
Hay tại anh vô tình?

Chen vào đời luýnh quýnh
Ngang vạt áo so le
Chỗ trái tim bỏ trống
Nhịp thở anh còn nghe.

Lời thì thầm thỏ thẻ
Của một thủa rộn ràng
Giữa hồn anh quạnh quẽ
Em nhè nhẹ bước ngang…

Hư Vô

HOANG KHÚC

Đêm chờ trăng, hay trăng chờ đêm đến.
Mà để sương phơi bàng bạc núi đồi.
Đêm thất hứa, chắc là tâm lơ đễnh.
Nên giờ đây trăng sáng một mình thôi…

Đứng vằng vặc, ngoài nẻo trần dị nghị
Hồn thơm tho, tràn ngập ý trong veo.
Dưới bãi tục, đám tháng ngày hoen rỉ.
Tắm thời gian trên số phận bọt bèo…

Gió quyến luyến, níu duyên đời chẳng dứt.
Rủ rê nhau vào thế kỷ đèo bồng.
Đất phi thể, sản sinh rừng phi thực.
Chim hư danh, về sắm tổ hư vong…

Nước thắc mắc, ngước sang bờ hỏi khẽ.
Tình xa chưa, sao sóng bỏ trùng dương.
Khi nhớ suối, sông tràn ra biển mẹ.
Lại chảy theo sông, lúc suối nhớ nguồn ?…

Hạnh phúc muốn lay nụ cười thức dậy.
Cùng cỏ hoa, cất tiếng tạ ơn mùa.
Góp suy tưởng từ nỗi buồn xưa ấy.
Được vỡ lòng qua câu nói hơn, thua…

Đêm mất tích, chạng vạng ngồi rên siết.
Trời nhanh tay cởi nắng, khỏa thân chiều.
Giữa thăm thẳm vô cùng, giờ ai biết.
Từng cặp đôi tinh tú tập tành yêu…

Đặng Triều

BIỂN VÀ SÓNG.

Có phải khi biển vui thì biển sóng?
Sóng tung mình những hạt nước trong veo,
Khoe trên đầu ngọn sóng có em theo
Từng hạt nước và tưởng mình là sóng.

Em đã nở trăm đóa hoa cánh mỏng,
Vừa hiện ra những cảnh sắc nên thơ,
Em lại vội đi như một giấc mơ,
Em rực rỡ cũng chìm vào biển lớn.

Có phải khi biển vui thì biển sóng?
Vươn lên cao những cột sóng thủy tinh,
Thướt tha như vạt áo tuổi thanh xuân,
Sóng và chân trời một màu trắng xóa.

Sóng buông mình thủy tinh rơi vụn vỡ,
Những niềm vui ngắn ngủi đã qua mau,
Sóng hôm qua ai biết đã về đâu?
Chẳng bao giờ sóng đứng yên chờ đợi.

Biển biết vui, biển cũng từng hờn dỗi,
Sóng buổi chiều nhuốm vàng nhạt tà dương,
Giữa biển khơi em là ngọn sóng buồn,
Hát bài tình ca ngậm ngùi thương nhớ.

Sóng khóac cho mình một màu ráng đỏ,
Khi mặt trời sắp lặn xuống biển xa,
Sóng hắt lên những giọt lệ nhạt nhòa,
Em khóc mãi cho biển đầy thêm nữa.

Và có khi biển chuyển mình giận dữ,
Sóng hung hăng kiêu ngạo đến lạ kỳ,
Em không muốn là ngọn sóng chia ly,
Để anh thất tình trên bờ biển vắng.

Sóng ngất ngưỡng từng bước chân chuyển động,
Sóng cuộn mình rồi vội vã lăn xa,
Nước biển tươi xanh bỗng hóa thành gìa,
Sóng bạc đầu vì đời người qúa ngắn.

Em và anh, nếu là biển và sóng,
Em xin được là những ngọn sóng ngoan,
Sóng vỗ về anh, tan biến vào anh,
Vào biển cả một tình yêu bất tận.

Nguyễn Thị Thanh Dương

ANH KHÔNG CHẾT ĐÂU ANH

Chuyến đi về sáng năm nào
Xa vùng Biển mặn còn thao thức hoài
Ai nói yêu em đêm nay
Cho em khắc khoải Bẩy ngày đợi mong

Nào ngờ Tình có như không
Người yêu của lính nhớ thương vô bờ
Hỡi nàng Góa phụ ngây thơ
Làm sao quên Chuyện hẹn hò dấu yêu

Chân trời tím ngắt những chiều
Tình thư của lính ít nhiều luyến thương
Một Chiều trên phá Tam Giang
Qua vùng Tuyết trắng đa mang nỗi buồn

Lâu đài tình ái còn vương
Xót Hàn mặc Tử -Thương Thương – Mộng Cầm
Tình đầu tình cuối xa xăm
Bên Rừng lá thấp anh nằm mơ chi

Thương Người ở lại Charlie
Loài Hoa trinh nữ khép mi rũ buồn
Bàng hoàng Trên đỉnh mùa đông
Bỏ quên Đám cưới đầu xuân giữa chiều

Người yêu tôi khóc, đáng yêu
Đời chinh chiến cũng lắm điều gian truân
Lạnh lùng Đồn vắng chiều xuân
Mơ Hoa biển giữa nghìn trùng đại dương

Xót xa Chuyện tình Mộng thường
Bể dâu nào chẳng tang thương phận người
Chiến chinh nào phải cuộc chơi
Có qua sông mới thương đời phong ba

Ơi em Cho anh xin số nhà
Chớ quên Chiếc áo bà ba cơ hàn
Tạ từ trong đêm bão tan
Mang theo gói nhỏ hành trang gĩa từ

Người đi vào chốn mịt mù
Nghìn thu hư ảo mây mờ nẻo xa
Giữa chiều thứ sáu mười ba
Nghe tin Thanh đã lìa xa cõi trần

Nửa vòng trái đất lạnh căm
Nương theo cánh gío tháng năm về nguồn
Một đời nặng nợ nước non
Không bao giờ ngăn cách lại cách ngăn đôi đường

Từ anh nặng kiếp gío sương
Sáu ba năm với quê hương trọn tình
Anh không chết đâu anh …

Thiên Hà

TÌM CHÚT NHAU

Tìm chút em đôi bờ thanh xuân
Vì như xa mà vì như gần
Tìm chút nhau chút tình hư ảo
Vì như mơ mà cùng bâng khuâng

Tìm chút thôi hoàng hôn tương tư
Tìm nhau đi vì sẽ đôi bờ
Tiền kiếp sao với tìm mê mỏi
Vì không nhau trần gian bơ vơ

Không hẹn hò mà sao mưa bay
Có quen đâu mà tay níu tay
Giọt ngâu rơi nhòa đôi mắt đắm
Giăng giăng chiều mơ màng em say

Ngàn thu xưa tìm ngàn thu sau
Và hôm qua vừa tìm chút nhau
Không đợi chờ mà sao em thấy
Ai nồng nàn về trong chiêm bao…

Âu Thị Phục An

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: