Ngồi Quán Mercure, Thơ Hư Vô


Em về giữa tháng 5, mùa rét
Ngồi quán Mercure nhớ Sài gòn
Cà phê ba mươi năm còn nóng
Chỗ chưa quen bỗng có linh hồn.

Tôi khuấy buồn em trong đáy tách
Nhỏ vào vô tận giọt lẻ loi
Nửa đời chưa dài thêm sợi tóc
Thuở yêu đầu vướng ngón tay tôi.

Ngồi xuống đi em, hồn tôi đó
Chiếc ghế như quen dáng học trò
Cà phê nóng cho môi em đỏ
Để trăm năm còn biết đợi chờ.

Đâu chắc rồi ngày mai, ngày mốt
Có em ngồi cùng khóc với tôi
Thì bên chiếc ghế ai bỏ trống
Vẫn thấy còn nguyên bóng một người…

Hư Vô

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: