Quán Thơ Hư Vô kỳ 147


SÀI GÒN THÁNG TƯ

Một ngày tháng tư đang cơn hấp hối
Tôi lao vào lửa khói tới đón em
Phố xá tan hoang mịt mù thuốc súng
Chiếc ghế ngồi chung chổng cẳng ngỡ ngàng.

Sài gòn thất thủ chưa lời trăn trối
Đám đông hối hả giục giã bỏ đi
Tôi tìm em trong đoàn người di tản
Viên đạn đồng bay đỏ cánh tường vi.

Con đường nhỏ có lần em qua đó
Dấu guốc tình nhân một thủa đâu còn
Vòng xích xe tăng lăn ngang thành phố
Sài gòn thân yêu đã mất linh hồn.

Chưa kịp thấy em trong lần thất tán
Phủi tay không, hồn như bỗng hôn mê
Tôi đứng sững giữa sân trường Kiến Trúc
Sợi tóc ai bay tưởng bóng em về…

Hư Vô

 
TÔI NGƯỜI

Tôi đã vượt qua cái chết
Để tồn tại ở thế gian này
Và gặp em
Những bất hạnh nối đuôi nhau
Mách bảo tôi
Hãy mạnh dạn làm kẻ chứng nhân thời đại
Khác con chó đi bốn chân
Tôi đi hai chân, mắt nhìn thẳng
Nhìn thẳng mà không khiếp sợ bạo lực
Tổ quốc thúc giục tôi lên đường nhập ngũ
Ở cái tuổi hồn nhiên như nhà thầy bỏ quên áo dòng
Chủ nghĩa phân chia hai miền Nam Bắc ngun ngút hận thù.
Kìa Khe Sanh phơi xác Bắc quân
Kìa Mậu Thân khóc Bãi Dâu là mồ chôn tập thể
Trút lên đầu quân dân miền Nam
Tôi vui đời lính
Ánh trăng mơn man đầu súng
Buông tơ dưới giao thông hào
Mẹ tôi lo buồn mắt lệ đêm sương
Đứa con thân yêu phơi xác chiến trường
Mẹ tôi sống khô hao dòng nước mắt
Tôi đã vượt qua những tháng năm ngục tù khủng khiếp
Nên tôi hiểu lòng dạ đất trời
Và cũng cám cảnh nỗi ơn người
Bởi tình thương không bao giờ đích thực
Dẫu cuộc đời với bao uẩn ức
Cũng đành nhắm mắt buông trôi
Ôm khối ngậm ngùi
Làm gã hành giả đi trong hoang vắng mịt mờ
Cô đơn thế mà vui
Nhìn mây vắt vẻo bầu trời
Không buông lời giã biệt
Tôi mơ…
Tôi thơ…
Chờ ngày theo sóng bụi mịt mờ…

Phạm Quang Ngọc

 
TỨ KHOÁI

Ăn, ăn cho đã lúc thèm
Ngủ, ngủ cho sướng những đêm thức ròng
Yêu, cho đã lúc nằm không
Thải ra cho đã những lần bón, kiêng

Vài lời nhắn lão Tề Thiên
Tội chi không liệng vòng kiền Kim Cô?

Bùi Chí Vinh

 
KHÚC ĐÔNG

Nắng chết sớm, để chiều cam góa bụa
Theo chân đêm, về tựa bóng hoàng hôn
Mây hấp tấp phủ rêu tường vôi uá
Cho trời buông tơ lạnh, trói tâm hồn.

Đâu mùa cũ, khói lên thơm bếp ấm
Hương đồng quê, bảng lảng viếng thị thành
Người vì người, siết chung bàn tay nắm
Yêu núi sông qua mấy đợt chiến tranh…..

Cảnh biền biệt, mắt nhìn sâu hun hút
Nghe gió than lời non nước bên tai.
Bữa đứt đoạn, cơn đói, no trồi, sụt.
Giữ kín lòng riêng, nỗi nhớ miệt mài…

Cây tiền kiếp, đứng nghiêng bờ hậu thế
Chen vai nhau, kể lể chuyện công, hầu.
Chim ngậm thóc, bu quanh vòng nguyệt quế
Đem thiên thu ra đùa cợt biển dâu…

Bật đóm lửa, đốt tiêu loài ma chướng
Xua tan đi, bầy qủi ám trong tim.
Bởi đồng thiếp giữa mịt mù khanh, tướng.
Nên hôn mê, khi tàn cuộc trốn tìm…

Mộng sắp chín, tình nhắn sang ủy thác
Môi hồng duyên, mến tặng nụ tầm xuân
Đường ngôi tóc có ngã mầu khinh bạc
Nét kiêu sa còn bữa mãi, không dừng…

Đặng Triều

 
THÁNG NĂM CẠN

ngồi nhai trệu trạo tháng tư
tôi nghe máu chảy từ từ phai phai
tôi nghe trời đất thở dài
nghe hồn nước rớt ra ngoài khúc xương

tôi ngồi gặm mớ tang thương
nuốt vô trợn trạo cổ vươn ra dài
càng đau xót tấm hao gầy
hồn  ma sông núi càng đầy trong tôi

ngồi nhai mếu máo nỗi đời
tôi nghe tôi khóc những lời nỉ non
tre già lả ngọn héo hon
ru tôi tóc rối đầu cơn nhục nhằn

đêm nằm ôm giấc trở trăn
ba năm tù núi đói ăn nửa hồn
nửa hồn chấp chới xa nguồn
nhiều năm thức trắng mang buồn về xưa

tôi ngồi liếm vạt nắng trưa
nhớ ra còn một đám mưa chưa tàn
mưa rơi phất hột dưới ngàn
lâu rồi e nước cũng vàng võ hư

thôi thì nuốt trọng tháng tư
tháng năm máu cạn từ từ phai phai…

phan ni tấn

 
BÀI GIỮA TRƯA .  TỈ MẨN

lặng lẽ trưa mềm móng nhỏ
cào trên lưng gió . tiệc vàng
mắt lá răm cười nửa khóe
tóc đùa bờ muộn giàn sang

chào em nước ròng nước lớn
đòng đưa tím ngát lục bình
hây hẩy cọng buồn ngả mỏi
nằm nghiêng ngó hết trời xanh

thangtram

TRƯỜNG-CA
CỦA MỘT NGƯỜI LỠ-VẬN…

Thời trai trẻ anh bận vào chinh chiến,
Còn thì giờ đâu cho trái tim mình!?
Ngưng tiếng súng – tàn dần cơn binh-biến,
Mừng non sông rồi đây sẽ thanh-bình?

Bỏ súng đạn, anh dọn mình sống mới,
Nhẹ tênh-hênh với quần áo học trò,
Trái tim nhảy theo nhịp đời đi tới,
Nghe Quê-hương đang rạng tiếng reo hò…

Rồi một sáng nơi chiếc loa đầu ngõ,
Biến anh thành tên “Cải tạo” nhiều năm!
Và từ đó – anh biết mình rất rõ:
Bắt đầu đi vào ngõ cụt tối-tăm!

Khi trở về anh như con chó ốm,
Mình xác-xơ đầy những vết “xà-mâu”…
Tuần hai bữa anh mò đầu tới Khóm,
Mang theo người cuốn sổ để trình tâu!

Nhỏ Khóm-trưởng vốn là con bán bánh,
Nhưng giờ đây bày đặt giọng bề trên:
“Sĩ-quan Ngụy từng một thời đấm đánh,
Nợ máu đây, mày hãy nhớ – đừng quên!”

Anh về với chiếc quần lính nhuộm đen,
Ống đã ố màu phèn nâu lao-động…
Thấy đau nhói như chừng cơn ác-mộng,
Nằm trong tim  từ lời mắng không quen!

Vẫn ngỡ rằng được một thời hớn-hở,
Để bù vào những năm tháng đạn bom,
Nhưng giờ đây, thì thôi đành tan vỡ,
Mộng tuổi xanh vuột khỏi vòng tay ôm!

Anh nằm miết trong nhà đầy bóng tối,
Như chó điên sợ ánh sáng lướt qua!
Sống cùi-hủi trước cuộc đời bít lối,
Bỗng dưng mình biến thành kẻ xấu-xa!?

Anh nhỏ dần, chỉ niềm đau là lớn!
Lời than-van đã rằn-rực từng hôm,
Nghe mãi nghe hoài ra chiều cũng ớn,
Lui ra sau hè đốt thuốc nhiều hơn!

Bỗng anh cười, sao có dòng quanh mắt!
Nhỏ lên bàn chân sút móng vì sình,
Nghe hơi nóng trên làn da xám ngắt,
Mới hay – đây là giọt lệ của mình!?

Đội lửa đạn, anh bao giờ biết khóc!?
Vậy mà nay cười nước mắt tuôn trào!
Thế mới biết nhục-nhằn đau tim óc,
Hơn thịt xương từng rách nát thuở nào!

Vừa lúc đó, lại chiếc loa đầu ngõ,
Vang-vọng lên một bài hát ngọt-ngào!?
Anh lắng tai nghe những lời rất rõ:
“Đời vẫn đẹp sao!? Đời vẫn đẹp sao!?”(*)

Nguyễn-Tư
(*)Tên của một bài hát VC từ thời 75

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: