Quán Thơ Hư Vô kỳ 146


ĐƯỜNG GƯƠNG

Chạy đâu mà quýnh quáng
Đường dài lắm em ơi
Có chạy tới hụt hơi
Biết chỗ nào đã đến.

Là con đường định mệnh
Cũng có khúc ngoằn ngoèo
Hành trang em gói ghém
Còn đủ để mang theo?

Bàn chân em nhỏ xíu
Dẫm xuống bụi gai trần
Vết thương chưa cầm máu
Chỗ dấu tích tình nhân.

Dòng sông sâu phía trước
Con nước ngược đàng sau
Em đang chạy về đâu?
Chưa bước vào đã lún.

Một đời thì tôi cũng
Đuổi theo em cùng đường
Vịn chiếc bóng trong gương
Còn nghe mùi hương cũ.

Mà có lần như đã
Vội vã để bước ngang
Mảnh thủy tinh vụn vỡ
Cứa nát cuộc tình tan…

Hư Vô

TR V

Viết cho thi khách thường ghé ngang ..

Tôi trở về căn nhà hoang khép kín
Kể từ anh con sóng nhỏ vô tình
Cuốn trôi xa giòng thơ trên cát mịn
Bỗng lặng người hoa vẫn nở ngoài hiên

Giàn hoa xưa tưởng tàn theo gió biển
Mãi âm thầm ươm nắng chở mùa thơ
Đôi mắt ướt chớp nhanh rồi rộng mở
Sợ hình hài hoa tím cũng như anh

Giòng lệ vỡ tuôn tràn theo vần muộn
Ép vào hoa gởi gió tới mây ngàn
Hương bằng hữu sẽ không bao giờ cạn
Thấm vào hồn, chảy mãi tận ngày sau

Tôi mở cửa cho nắng len mái tóc
Hong khô ngày ủ rủ, lá vàng phai
Trải lên khắp, dệt muôn màu thân ái
Viết cho người tạ khúc ẩn trong thơ ..

Dáng Thơ

CÕI NNG VÀNG

Nắng đổ từ trời cao
Rơi vàng trên lối nhỏ
Nắng sõng soài cành cỏ
Nắng chiều tàn xanh xao

Anh có chở nắng vàng
Rải đều trên lối vắng
Đón em về cùng nắng
Cho khói trời mênh mang

Ngày xuân dài với nắng
Tiếng chim hót đầu làng
Nắng len vào vườn nhỏ
Tưới đều các nhành lan

Em mặc áo lụa vàng
Thoảng hương mùi đồng nội
Gió lùa bờ tóc rối
Ngắm mây chiều ngừng tan.

Rực rỡ nắng hạ về
Mang đầy miền ký ức
Đỏ mùa hoa phượng thức
Làm thơ trong nắng hè

Anh có nhớ trưa nồng
Oi bầu trời trong vắt
Sân trường như lặng ngắt
Cô đơn cánh bướm hồng

Anh nhặt tia nắng rớt
Bỏ vào góc trần gian
Cho tình ta thơm ngát
Xôn xao cõi nắng vàng

Nắng sao mãi lang thang
Để thu tím ngóng chờ
Nắng bỏ bờ tóc rối
Hư vô đếm lá vàng

Nắng ngủ vùi mùa đông
Góc chiều nghe biển động
Ngõ buồn cây trơ lá
Em ơi, đợi nắng hồng.

Lê Thị Thu Tuyết

Melb, tháng 12/2011

 

NNG THÁNG TƯ

mấy hôm nay thành phố muốn điên
cái nắng tháng tư sao mà khiếp thế
giờ ngoài trung cũng vậy hở em?

tháng tư sài gòn nhớ tháng tư quảng ngãi
nắng ở đâu cũng nám mặt cháy mày
em còn có vườn cây để trốn
giữa phố người tôi biết trốn vào đâu?

giá lúc này được ở bên nhau
tôi sẽ trốn vào giấc mơ mười bốn
cùng cô bé thèm trở thành người lớn
chiều đã lâu mà nắng hãy còn thơm…

và nếu như có ngọn gió nồm
nghịch ngợm đùa trên ngực ai áo mỏng
tôi sẽ không dại gì cúi xuống
tìm bâng quơ trứng nắng nở ven đường…

ráng giữ mít cau nho nhỏ khoảnh vườn
để tháng tư em ra ngồi mơ lại
để tháng tư tôi nhóng ra ngoài ấy
mà quên đi cái nắng muốn điên người…

 Nguyn Đăng Trình 

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: