Quán Thơ Hư Vô kỳ 145


LƯNG NGUYỆT

Nửa đêm pha rượu vào nhan sắc
Vườn khuya đã động khúc nguyệt cầm
Mùa thu như thoáng chiêm bao tới
Theo bước em qua lối thăng trầm.

Hơi người còn ấm quanh chăn gối
Tôi ôm cái bóng lạnh chỗ nằm
Trở mình hồn vướng ngang sợi tóc
Em đi, bỏ lại cả trăm năm.

Thì tôi cũng có đêm cùng tận
Để giấu buồn riêng nỗi nhớ người.
Tay lùa bóng tối vào lưng nguyệt
Lắp cho đầy vực khuyết tim tôi.

Em về soi lại dung nhan cũ
Thấy có còn tôi giữa muôn trùng?
Từ đêm rượu ướt đôi môi đỏ
Nhỏ xuống hư vô dấu nguyệt trần…

Hư Vô

XIN…

xin nhau . một góc để ngồi
trăm sông để lội . ngàn trời để bay
xin nhau . ngày tháng năm dài
sáng trưa chiều tối vơi đầy rót qua

xin nhau . cảm xúc đượm đà
gót son quen lối . tay ngà quen hơi
xin nhau . một giọng khóc cười
trong cơn dằn dỗi ẩn lời thương yêu
xin nhau . ức . vạn . triệu điều

thangtram

LUI BINH HÀNH

Lui binh lui binh hề lui binh
tương giỏi nghiến răng nén bất bình
chiến trận bao năm chưa chiến bại
một ngày buông súng quỉ thần kinh

Gìm súng đêm đen đồi Bảo Đại
quân đi ngậm thẻ nuốt hờn căm
Hoài Đức pháo rơi như đậu vãi
về đâu quốc lộ 1 mù tăm

Băng rừng vượt chốt mở đường máu
tiểu đoàn ba trăm còn ba mươi
bi đông cạn nước tay lựu đạn
máu trộn mồ hôi lẫn xác người

Sông núi rùng mình Biển Lạc khóc
ba lô nón sắt vững lòng dân
hình vợ thẻ bài đeo trước ngực
Lăng Quăng cầu gãy lính chồn chân

La Ngà, Gia Huynh địch vây khổn
Tánh Linh tràn ngập bầy kên kên
quan nghinh đầu súng lính đoạn hậu
sống chết trời cho súng nổ rền

Vợ trẻ chờ chồng con chờ cha
giặc ruồng thôn xóm nát tan nhà
Võ Xu, Chính Đức rồi Võ Đắt
về đâu La Gi xa thật xa

Người lính can trường vuốt mắt bạn
cắn nát môi nuốt lệ rưng rưng
hỡi ơi chiến trận anh hùng tận
vùi thây đánh dấu gốc bằng lăng

Đêm sao Bắc Đẩu soi mắt thần
mỗi bước chân mìn bẫy giăng ngầm
Suối Kiết, Láng Gòn, Tân Long bến
hải đội đâu mà biển lặng câm

Tiểu đoàn ba trăm còn ba mươi
mất tích thương vong lính tả tơi
tận nhân lực anh hùng mạt vận
xuôi đời theo vận nước nổi trôi

Lui binh lui binh hề lui binh
tướng giỏi nghiến răng nén bất bình
trăm trận ra quân trăm trận thắng
tháng tư bẻ súng đất trời kinh

Trần Văn Sơn

CÂY DƯƠNG ỐM

Sẽ tìm được một cây dương ốm nhất
Cởi áo ra ta đứng tựa trời trồng
Tiếp tục cởi hết quần dài, quần cụt
Các em nhìn ta có giống cây không?

Sẽ đứng vậy bởi vì chiều lắm gió
Chiều im hơi ta sẽ duỗi chân nằm
Đàn ông nằm thô tục hơn thiếu nữ
Các em nhìn ta giống bóng cây không?

Sẽ xuống biển nếu cây dương bật gốc
Cây dương quyên sinh, ta sẽ tự trầm
Kể từ đó sóng buồn như khóc
Các em nhìn ta giống rễ cây không?

Sẽ không chết nữa nếu cây dương mập
Nếu các em cũng từ khước áo quần
Nếu các em đừng nhìn ta lén lút
Ôi biết biển còn nhớ tới cây không?

Thì ta sẽ là cây dương ốm nhất
Cho các em nhìn suốt bốn ngàn năm . . .

Bùi Chí Vinh

SÀI GÒN CHIỀU LANG THANG

Sài gòn chiều nay mưa đó em
Anh một mình giữa phố mưa nghiêng
Thèm một vòng tay bè bạn
Chia sẻ con đường lá đổ thân quen

Sài Gòn chiều nay gió đó em
Anh lang thang đợi phố lên đèn
Hỏi lòng mình sao không bến đậu
Để chòng chành năm tháng đảo điên

Sài Gòn chiều nay cũng heo may
Anh cứ đi giữa mưa giăng đầy
Trời cứ mưa và anh cứ nhớ
Thuở Sài gòn có áo em bay

Sài Gòn chiều nay người rất nhiều
Sao anh nhìn con phố đìu hiu
Không bước chân em cho đường thổn thức
Không mắt em nhìn sau tóc xiêu xiêu

Sài Gòn chiều nay trời rất buồn
Anh một mình nên Sài Gòn buồn hơn
Không có em nên Sài Gòn rất lạnh
Anh nghe lòng buốt lạnh từng cơn

Trần Hoan Trinh

SẼ CÓ NGƯỜI QUÊN THÔI

Sẽ có người quên thôi
Em cứ đi
Không còn ai tiễn, không còn ai khóc
Giữa nhân gian ta tìm gì trong được mất
Cõi hơn thua. Là chốn thực vô cùng.
Sẽ có người quên thôi

Em cứ đi
Đừng nhớ nữa, đừng quay đầu nhìn lại
Đi như gió, như trăm năm đá sỏi
Bỏ quên đi. Sương trắng ngủ say rồi.
Sẽ có người quên thôi

Em cứ đi
Đồng nắng táp, nhớ gì đâu quay quắt
Ngoài kia gió đón em về cao rộng
Thì đi đi. Ký ức bỏ bên đời.
Thôi thì em cứ đi
Nhớ gì anh say ngất?

Vĩnh Thông

VỀ TRƯỜNG CAN

Rêu biếc trải dày sân
Vườn sau tràn cỏ dại
Chưa một lần trở lại
Trường Can có còn ai?

Trường Can không còn ai…
Đâu buồn mưa vui nắng
Ngọt ngào và cay đắng
Như lòng em ngày xưa

Bây giờ rừng đã thưa
Ngẩn ngơ dòng suối cạn
Con chào mào lẻ bạn
Nhớ bơng bí đầu mùa

Ta một mình hơn thua
Ta một mình lăn lộn
Ta một mình khôn lớn
Ta một mình già nua

Ta một mình tóc bạc
Lấm chấm vệt da mồi…
Đâu còn ai để nhớ
Về Trường Can xa xôi?!

Trần Huiền Ân

Advertisements

Aside

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: