Quán Thơ Hư Vô kỳ 144


GỌI TÊN EM,
MÙA THU HƯỜNG NHAN SẮC

Câu lục bát tròn theo môi con gái
Khúc thăng trầm dào dạt nụ ca dao
Gọi tên em, mùa thu hường nhan sắc
Bên tách cà phê ngọt đắm đời nhau.

Em là hạt đường tan vào quá khứ
Cho thơ tôi còn được chút kiêu kỳ
Chùm phượng vỹ rụng đã đầy sân trước
Cánh hoa nào chìm xuống tận đáy ly!

Brisbane chờ ai đêm thay áo mới
Trong mắt em lấp lánh dấu mùa thu
Cơn mưa bất chợt mịt mù phố xá
Thả câu thơ trôi nổi giữa mộng du.

Chảy tràn bờ một mùa thu hương sắc
Đường không chân đã mất lối quay về
Âm giọng lùa quanh ngàn con sóng biếc
Cảm ơn người cho tôi biết cuồng mê…

Hư Vô

CÓ PHẢI THU ĐANG ĐẾN?

Có phải thu đang đến?
Có giòng sông nào không xuôi biển lớn
Có mùa thu nào không lá vàng rơi
Có tình yêu nào không mang mầm ly biệt
Có phải xuân đang đến?
Để hàng cây hứng nắng mặt trời…
Có nụ hôn nào không thơm mùi sữa
Có bài thơ nào không chan chứa niềm riêng
Có chia tay nào không rơi ngàn giọt lệ
Có phải thu đang đến?
Để chiều nghe tiếng dế gọi đàn…

Viễn Trình

TÌM LỐI VÁ TRỜI
(Cảm tác từ bài thơ Phố Đã Xanh Rêu Một Góc Chiều của Hư Vô)

Có gì để lại phía sau lưng
Mà ngơ ngác trông chiều hí lộng
Nửa lưng biển bờ chênh chao sóng
Ta giấu gì trông giấc mộng đêm?!

Người tăm cá dõi kẻ bóng chim
Dằn đè nén cố ghìm thương cảm
Chiều nghiêng chiều, đầy bầu trời xám
Ai chia rời những khách đắm mê

Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong

Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..

Băng Nguyệt

HAI HÌNH ẢNH, MỘT NGƯỜI LÍNH.

Tôi đã gặp anh, một người lính gìa,
Tại những nơi của cộng đồng người Việt,
Đâu có gì lạ mái tóc anh đã bạc,
Mà giữa đám đông tôi vẫn nhận ra anh.

Tôi biết mái tóc này một thuở xuân xanh,
Đã là mây trời trong lòng thiếu nữ,
Mái tóc đã trải qua bao mùa nắng gío,
Bao mùa chiến trường người lính xông pha.

Đâu có gì lạ đôi mắt trầm tư,
Giữa cuộc sống hôm nay và quá khứ,
Dù tôi gặp anh cuộc đời viễn xứ,
Vẫn nhận ra người của một thuở chiến chinh.

Tôi biết đôi mắt này chan chứa ân tình,
Đôi mắt ngày xưa làm hồn ai đắm đuối,
Đôi mắt người lính sáng ngời khi chiến đấu,
Đôi mắt lệ rơi khi đồng đội tử vong.

Đâu có gì lạ bờ vai người đàn ông,
Giữa những bờ vai cùng thời gian khổ,
Không thể lầm với ai. Tôi vẫn nghĩ,
Bờ vai buồn năm tháng đã đi qua.

Tôi biết bờ vai này có lúc nên thơ,
Bờ vai ấm áp của người lính trẻ,
Cô gái yêu anh từng mơ nương tựa,
Chiều hẹn hò anh về phép thăm em.

Đâu có gì lạ, cũng là bước chân,
Của anh, người lính gìa tôi đã gặp,
Dù bây giờ bước anh đi chậm chạp,
Vẫn là một người từng trải chiến tranh..

Thay đổi thế nào tôi vẫn nhận ra  anh,
Người lính miền Nam Việt Nam ngày trước,
Tôi biết bước chân anh từng đi khắp chốn,
Giữa tiếng đạn bom sinh tử ai ngờ.

Tôi ngưỡng mộ anh, người lính đã gìa,
Dù mai này thêm tuổi đời, bệnh hoạn,
Dù mai này anh xuôi tay nhắm mắt,
Vẫn còn trong tôi người lính trẻ năm xưa..

Nguyễn Thị Thanh Dương

TRÊN ĐỒI XA-XĂM…

Trời xanh-xanh . Nắng mong-manh,
Bỗng dưng nhớ nụ cười lành hôm nao.

Đồi cao-cao . Lá lao-xao,
Thoáng nghe đôi mắt em vào trong tôi.

Tình xa-xôi . Nhớ không thôi,
Có ai cúi mặt trên đồi bơ-vơ ?

Đời lô-nhô . Trái tim khô,
Ướp trăm hạt lệ xây mồ thiên-thu.

Chiều âm-u . Gió vi-vu,
Dường như có chút sương mù trong cây?

Người chân mây. Kẻ nơi đây,
Nghe như đá mọc bên này biển Đông.

Trời thinh-không. Nước mênh-mông,
Có ai thấu đuợc nỗi lòng bên kia?

Đời nhau chia . Ngó sao khuya,
Sông Ngân: Chức-nữ xa lìa Ngưu-lang!

Tình cưu-mang . Bước chân hoang,
Mấy năm lưu-lạc ngỡ tàn phai thôi!?

Buồn lên ngôi . Đắng trong tôi,
Một mình ngồi nhớ trên đồi xa-xăm.!..

*Nguyễn-Tư  
         
BÀI THƠ XÁCH DÉP

Đi bộ dép vỏ xe phồng ngón
Con đào thương hại sắm dép da
Trời xúi bàn chân quen xả láng
Xỏ vào nửa tháng đã te tua

Tội nghiệp con đào tiền chắt bóp
Nhịn tháng lương không dám ăn chè
Ta thân khố rách mà chơi sộp
Nửa đường nhìn dép đứt, giận ghê!

Thì đổ thừa tại đường lồi lõm
Lỗ Tấn mà đi cũng cụt giò
Huống chi ta mỗi ngày lộn xộn
Giang hồ chưa chịu lép Rimbaud

Thì đổ thừa tại ta tuổi ngựa
Thiếu yên cương ruổi vó sao đành
Tiếng hí nghe buồn như tiếng sủa
Tiếng sủa buồn như dép quốc doanh

Con đào sắm dép quên sắm kép
Dép quốc doanh thì kép cuốc cày
Em nhan sắc thuộc hàng kiện tướng
Chọn lầm ta, duyên nợ thương thay!

Thương thay sĩ tử đông như vậy
Nỡ để Trạng Nguyên ngóng vỉa hè
Thương thay giày dép nhiều như vậy
Để thi hào mang lốp vỏ xe

Bùi Chí Vinh

XUÂN PHÂN

Ơ hay, nước mắt đâu mà sẵn!
Không đã hứa là không khóc sao?
Tháng Giêng ướt có làm mùa xuân ngắn
Sớm xuân phân nắng biết về đâu.

Mưa kia còn nghẹn trên vai áo
Hồn vữa trong nhau chưa đủ gần
Đành ai một nửa trời giông bão
Một nửa trời vương vướng gót chân.

Nụ hôn buồn rũ trên môi lạnh
Như đã xa từ trăm năm xưa
Tay cứ vẫy không hồn. Mưa tạnh
Em quay đi như nắng vẫn bao giờ.

Để bến của người người nước mắt
Của trùng phùng và của chia ly
Bến của riêng em đi về lạ hoắc
Không biết người đi hay ta đi.

Nên em về, nước mắt khô rất vội
Giấu hồn mình sau phấn son tươi
Sẽ ngày tháng thầm như bóng tối
Có phải mình không, những nụ cười?

Đặng Kim Côn

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: