Quán Thơ Hư Vô kỳ 143


MELBOURNE MÙA THU KHÔNG CHỖ DỰA

Viết tại thành phố Melbourne
nhâ
n ngày phát hành thi phẩm Người Tình Hư Vô 

Melbourne mùa thu tôi trở lại
Chân dẫm vô tình trên lối xưa
Heo may gãy đọt ngang chồi nhọn
Như lệ tan vào trong vào giấc mơ.

Cũng có đôi lần tôi trễ hẹn
Chưa về kịp lúc áo em xanh
Thầm trách mùa thu sao bội bạc
Vội vàng chi quên mất dấu chân.

Vỉa hè quen bỗng dưng xa lạ
Lá chen cành che khuất bóng tôi
Melbourne mùa thu vàng như lụa
Trong đám đông đã thiếu một người.

Đâu còn nghe giọng cười khúc khích
Để tim tôi cuống quýt bàng hoàng
Bàn tay nào một lần luýnh quýnh
Thì làm sao em biết tôi buồn!

Ghế đá khắc chung lời hò hẹn
Giọt mưa đã dội ướt tên người
Tôi ngồi xuống không còn chỗ dựa
Hụt chân làm rối sợi tơ trời.

Em đi, có khi nào quay lại
Thấy tôi dù rất đỗi tình cờ
Để em biết tôi còn cất giữ
Sợi tóc thu buồn trong dáng thơ …

Hư Vô

KHÔNG NHỚ AI

Không nhớ ai, nên chẳng bận lòng
Lạ gì đuôi con mắt lá răm
Lạ gì tiếng nói cù cưa ấy
Em khéo theo ta đến chỗ nằm.

Con suối hiền hòa vương nắng hanh
Phải em là cô gái vườn chanh?
Mà sao tiếng nói chanh chua ấy
Chẳng lẽ nương thân chốn thị thành?

Ta sợ tình yêu ngọn lửa rơm
Trong lòng hồ cạn lũ thờn bơn
Tình yêu theo cánh bèo rong nước
Chẳng đáng theo chân đợt sóng cuồng.

Chẳng yêu ai hóa lòng nhẹ tênh
Xót thôi, cũng đủ ôm tội tình
Ai lỡ chờ ta, xin lỗi hẹn
Ta thân nắng lửa, đốt bình minh.

Em dẫu ngọ trưa, hay cuối đông
Chẳng bằng ta bung móng cầu vồng
Chia hai gianh giới yêu và nhớ
Về cõi hoang vu trải tấm lòng.

Chẳng có ai, thế mà lại hay
Có yêu đâu mà nếm vị cay?
Quá đỗi thân quen niềm tịch mịch
Trở gió, ta chờ mưa bụi bay…

Phạm Quang Ngọc

SINH NĂM 1975.
( Tặng Bí 1975)

Tôi sinh một chín bảy lăm,
Miền Nam Việt Nam xụp đổ,
Theo mẹ cuộc sống gian nan,
Những tháng năm dài xa bố.

Bố đã vào trong trại tù,
Gọi là “Học tập cải tạo”,
Sau ngày Ba Mươi tháng Tư,
Đất trời buồn rầu thay áo.

Mẹ kể đường phố tan hoang,
Người lạ nên đường phố lạ,
Quân lính miền Nam tan hàng,
Bao nhiêu mảnh đời đau khổ.

Sinh năm một chín bảy lăm,
Tôi chưa được biết mặt bố,
Người “tù cải tạo” xa xăm,
Ở nơi rừng sâu cách trở.

Đầu óc bé thơ của tôi,
Bố vẫn là người xa lạ,
Nào hiểu tiếng mẹ thở dài,
Những đêm mẹ nằm không ngủ.

Được thăm bố lần đầu tiên,
Khi tôi vừa lên ba tuổi,
Cùng mẹ đi chuyến xe than,
Đến vùng Hàm Tân, Thuận Hải.

Đường dài quanh co đất cát ,
Đường vào Z30C,
Mẹ bế tôi lê từng bước,
Gío thổi cát bay bụi mù.

Mẹ thuê người thồ hàng hoá,
Đôi vai vẫn nặng ân tình,
Thương bố thân tù đói khổ,
Sợ đời bất trắc tử sinh.

Sinh năm một chín bảy lăm,
Có đứa trẻ thơ tội nghiệp,
Mỗi năm gặp bố một lần,
Cũng là một điều mơ ước.

Sinh năm một chín bảy lăm,
Là năm đau buồn lịch sử,
Bây giờ tôi đã lớn khôn,
Nỗi đau vẫn còn  như cũ.

Nguyễn Thị Thanh Dương.

MỘT GIẤC HOANG MƠ

Đêm thao thức bóng linh hồn quằn quại
Em hiện về như huyền thoại trong mưa
Hoa hoàng lan nở rực cuối trời xưa
Ta xoay mặt diện bức tường loang lổ…

Đêm cố quên để ân tình tan vỡ
Lệ hai hàng, khuôn mặt ma hoang
Trong không gian mộng mị mơ màng
Ta bạo chúa còn em là Thánh Nữ

Ta mơ ta gữa lâu đài quỷ dữ
Có lối vào mà không có cửa ra
Càng đuổi theo bóng em lại càng xa
Ta chẳng biết thiên đàng hay địa ngục

Ái ân xưa nghe như điều thổn thức
Nuớc mắt lưng tròng lệ đá trổ hoa
Ngày theo ngày chậm chạp trôi qua
Mây theo gió ta theo em về viễn phố

Trắng tâm tư ngàn câu kinh giác ngộ
Sám hối nào có phải tiếng em ca
Càng lặng câm tiếng vọng lại càng xa
Ôi! Ta muốn thoát ly ra ngoài vũ trụ

Đôi mắt lụa sao nhìn ta chăm chú
Trong vô cùng ta đã hóa ngu si
Hồn cư tang trên ánh mắt bời mi
Em nháy mắt ta nghe tim nhứt nhối

Ta ngứ ngỡ mình là tên vô tội
Đâu biết rằng tội lỗi có trong mơ
Ngay trong cả bài thơ ta đang viết.
Em Thánh Nữ! Đừng vì ta cự tuyệt

Đừng âm thầm hạ huyệt kỷ niệm xưa
Bóng thời gian lòa loẹt những lọc lừa
Ta yếu đuối để con tim lung lạc
Tâm mơ hồ theo điệu nhạc hoang sơ

Tay trụi trần che bộ ngực xác xơ
Nghe da thịt ngát hương mùi thần thoại…
Đêm trở giấc nghe rùng mình ma quái
Mặt trời lên đỏ rực giữa đêm khuya

Thân quyện thân châu ngọc đầm dìa
Hoa ân ái mãn khai đời khổ lụy…

Viễn Trình

DỀ CƠM CHÁY!

Cơm chín nồi đồng, già thêm chút lửa,
dưới đáy nồi, dề cơm cháy… vàng rơm,
rãi chút đường, má rắc thêm tóp mỡ
của quê nghèo, thương quá..má- quê hương-!

Con nhớ má quê nhà bếp tỏa,
khói lên trời ẩm ướt chiều hôm,
già chút lửa, thương dề cơm cháy,
cho dòn tan, bùi, ngọt tới quê người!

Dề cơm cháy không phải dề cơm cháy,
là bữa cơm chiều: có má, có ba,
có anh, có em, quây quần mỗi tối,
có thanh bình, có những ngày vui!

Rồi binh lửa cháy lan nhà… quê cũ,
bồng bế nhau đi, khói lửa mịt mờ,
đi đi mãi… thương phận người ủ rũ,
dạt quê người đành nhận đó quê hương!

Nồi cơm điện sao già chút lửa?
dưới đáy nồi, dề cơm cháy… là mơ!
bao năm sống quê người… chạng vạng,
nẻo chưa về? chỉ thấy bóng hoàng hôn!

Nước mắt cơm chiều, người viễn xứ,
con mơ về nhà cũ đêm đêm:
ba đọc báo, má ngồi may vá,
anh em con, dề cơm cháy, bên hè.

Thương thằng em, cho mầy một miếng,
để sau này mày lãnh anh qua,
để má mất anh em mình đều khóc:
Má mất rồi, dề cơm cháy còn đâu?!

đoàn xuân thu.

 

     
Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: